Lòng nàng đau nhói, bước nhanh vào phòng Tứ Đại, bên tai còn loáng thoáng nghe thấy hắn nói chuẩn bị xa đến phủ Hiền vương.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tứ Đại còn đang ngủ, Mỹ Nhân đang ở bên giường trông nom. Thấy nàng tới, Mỹ Nhân lập tức đứng dậy, khẩn trương nói: “Chủ tử, tối qua người vẫn ổn chứ? Nam nhân kia có ức hiếp người không?”
Mặt Kiều Sở nóng lên, nhẹ giọng nói: “Không có.”
Mỹ Nhân lại nhìn chằm chằm Kiều Sở một lát, trông nàng không giống như chịu nhiều đau đớn mới hơi yên tâm, nói: “Vốn dĩ em đã có thể trốn thoát, nhưng sau đó lão Thiết tới. Em không đánh lại ông ta nên bị điểm huyệt ngủ rồi ném tới nơi này. Vừa rồi, nam nhân kia tới đây chữa trị cho Tứ Đại mới nhân tiện giúp em giải huyệt. Em vốn muốn đi tìm người, nhưng Phương quản gia kia nói, người vẫn còn đang ngủ...”
Kiều Sở khẽ gật đầu. Nàng lướt qua đề tài này, bắt đầu hỏi tình trạng của Tứ Đại.
Mỹ Nhân nói, đã đỡ hơn nhiều.
Kiều Sở ngồi xuống. Nàng vừa chờ Tứ Đại tỉnh lại, vừa âm thầm tính toán chuyện của Mịch La.
Một tiếng kêu trầm khàn ở bên ngoài cửa sổ vang lên. Ngay sau đó, có con gì đó đang mổ vào khung cửa. Hai người liếc nhau một cái, Mỹ Nhân mở cửa sổ ra.
Một con chim toàn thân đen bóng bay vào.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bắc Địa nuôi loài chim này rất nhiều, bởi vì chúng không những bay nhanh mà còn có thể căn cứ vào mùi vị để phân biệt người với người.
Kiều Sở hít sâu một hơi. Đây là tin tức Kiều Hàm gửi tới.
Vào ngày thứ hai sau khi nàng vào cung đợi gả, Kiều Hàm đã tiến cung nói với nàng rằng, nàng ấy nhận được tin, tộc của Mịch La và một tộc khác đã đánh nhau. Trước mắt đã thua trận đầu, hiện tại cả hai bên đang tự điều chỉnh, đoán chứng sẽ khai chiến lần hai nhanh thôi.
Lo lắng Mịch La xảy ra chuyện, nàng lập tức thỉnh cầu Kiều Hàm nhanh chóng chạy về xem tình hình. Một khi gặp lúc chiến sự nguy cấp, nếu rơi vào tình huống bất đắc dĩ, cũng xin Dương Liệt giúp đỡ, cứu Mịch La ra ngoài trước.
Kiều Hàm đã đồng ý với nàng.
Bởi vì sự tình gấp gáp, nàng ấy và Dương Liệt đã nhanh chóng rời đi, thậm chí còn chưa kịp tham gia hôn lễ của nàng.
Hiện tại... Kiều Sở vội vàng mở lá thư, chỉ thấy trên đó viết: Mịch La mất tích, nghi bị người của tộc Kiều bắt đi, đang tìm cách cứu viện.
Mỹ Nhân cả kinh, nói: “Chủ tử, có khi nào lãnh chúa đã đưa phu nhân về Bắc Địa rồi không?”
Kiều Sở áp chế đáy lòng hoảng hốt. Nàng suy nghĩ một chút, mới nói: “Không thể là ông ta. Nếu là ông ta, đại tỷ sẽ nói là đưa đi chứ không phải là bắt đi. Có lẽ là Phương Thanh đại phi hoặc Kiều Mi làm.”
Nàng lại trầm mặc thêm chút nữa, cuối cùng chậm rãi khẳng định: “Là Kiều Mi.”
“Nhưng vì sao nàng ta phải làm vậy?”
“Nói cho cùng thì Đại phi vẫn luôn có mấy phần kiêng dè phụ thân ta. Bà ta sẽ không tự dưng lại đụng vào mẫu thân. Nếu muốn động thủ thì đã động thủ từ sớm rồi. Kiều Mi thì không giống vậy. Nàng ta vẫn luôn để tâm đến chuyện Văn Lâu, nhất là từ sau khi ta vào ở trong phủ Thái tử.”
“Nàng ta muốn dùng phu nhân để ép chủ tử giữ kín bí mật năm đó sao?” Mỹ Nhân cười nhạt, “Đáng tiếc, bàn tính như ý của nàng ta tính sai mất rồi, Thái tử đã biết chuyện này. Chủ tử, người cứ nói hết cho nàng ta. Viếc đã tới nước này, nàng ta cũng không còn cách nào, chỉ có thể thả phu nhân ra thôi.”
Kiều Sở huýt một tiếng sáo. Con chim đen nãy giờ vẫn quanh quẩn trong phòng đã bay đến đậu trên cánh tay nàng. Nàng khẽ vuốt cánh chim, suy nghĩ một hồi, khóe môi khẽ cong lên.
Thấy dáng vẻ nàng như thế, Mỹ Nhân ngược lại trở nên nóng nảy, “Chủ tử, người chớ dọa nô tỳ.”
Kiều Sở lắc đầu nói: “Chuyện Thái tử đã biết hết bí mật, Thái tử sẽ không nói với Kiều Mi. Còn ta cũng tuyệt đối không thể nói với nàng.”
Mỹ Nhân vô cùng kinh ngạc hỏi: “Vậy phu nhân phải làm sao đây?”
“Cách nghĩ của em rất đúng. Nếu ta nói chuyện này cho Kiều Mi, nàng ta không còn cách nào chỉ có thể thả mẫu thân ta ra, dẫu sao chuyện cũng đã đến nước này rồi; Thế nhưng, hiện tại mẫu thân ở trong tay nàng ta mới là an toàn nhất. Nàng ta cần dùng mẫu thân để uy hiếp ta, cho nên sẽ không dám làm gì mẫu thân. Như vậy, mẫu thân sẽ tạm thời không thể về tộc, bởi một khi giao tranh nổi lên, ai có thể nói chính xác tình huống sẽ ra sao? Ngoài ra, Mỹ Nhân, em có nghĩ đến nếu để Kiều Mi biết bí mật đã bị lộ, nàng ta sẽ làm ra chuyện gì không?”
Mỹ Nhân cau mày.
Kiều Sở cười khổ nói: “Nàng ta sẽ tìm mọi cách khiến ta rời khỏi Triêu Ca, diệt sạch tất cả cơ hội gặp mặt của ta và Thái tử.”
Mỹ Nhân ngẩn ra, cúi đầu suy nghĩ trong chốc lát mới nói: “Đúng là như vậy. Chủ tử, vậy bây giờ chúng ta nên làm thế nào?”
“Trước hết, ta sẽ nhờ đại tỷ tra xét rõ chuyện bên đó. Nếu đúng thật là Kiều Mi làm, ngày hôm qua là đại hôn nên không tính, nàng ta nhất định sẽ tìm ta nhanh thôi. Chúng ta không thể nôn nóng, cứ tiếp tục đợi. Vấn đề khó giải quyết hiện tại chính là chuyện bộ tộc của mẫu thân.”
“Chủ tử... Thứ cho nô tỳ nhắc lại lời Tứ Đại từng nói trước đây, người nói xem Duệ vương có thể giúp chúng ta hay không?” Mỹ Nhân thấp giọng nói khẽ: “Dường như hắn cũng không thật lòng với người.”
Kiều Sở đi tới trước cửa sổ, đóng cửa sổ lại.
“Không phải dường như, hắn quả thật không có tình yêu nam nữ với ta. Mỹ Nhân, chuyện này rất phức tạp. Người vẫn chưa biết mẫu thân của Duệ vương và mẫu thân của ta từng có giao hảo với nhau nhỉ? Nhưng liệu phần tình cảm này có đủ để Duệ vương xuất binh hay không, ai cũng không biết được. Trước khi đến Triêu Ca, chúng ta còn tưởng mọi chuyện sẽ dần tốt hơn.”
“Nhưng trải qua mấy ngày nay, nói ta lấy lòng tiểu nhân đo dạ quân tử cũng được, theo như ta đoán, Duệ vương hẳn sẽ không xuất binh đâu. Nàng nhẹ nhàng cười một tiếng, bên trong có lẫn vào mấy phần cay đắng, “Dù là ban đầu hắn không có lòng hại ta, nhưng so sánh giữa tình cảm của hai vị mẫu thân và thiên hạ, dù là tình gì cũng vẫn bé nhỏ đến đáng thương. Chúng vương tranh đấu, lúc này, kẻ nào phân tâm, kẻ đó liền mất tiên cơ.”
“Lui một bước mà nói, cho dù Duệ vương chịu xuất binh, hắn cũng phải nắm trong tay binh phù cái đã. Chỉ với trăm tên hộ vệ trong vương phủ, làm sao mà đánh trận? Nhưng cái binh phù kia lại không dễ lấy. Thái tử và các vị vương khác vẫn đang nhìn chằm chằm vào nó kia kìa.”
Mỹ Nhân đấm mạnh vào tường một cái, cười khổ nói: “Thật sự không có biện pháp khác sao?”
Kiều Sở bước trở về, giúp Tứ Đại dịch dịch góc chăn, “Một ngàn vấn đề, luôn có một ngàn phương pháp để giải quyết. Chỉ phải xem chúng ta có làm được hay không mà thôi.”
“Duệ vương lợi dụng ta đi một nước cờ là bởi vì trong mắt hoàng đế, hắn rất yêu ta. Liệu có biện pháp nào có thể khiến cho Duệ vương bởi vì muốn chứng minh hắn thật sự yêu ta mà nhất định phải xuất binh không? Nếu hắn có thể lấy được binh phù, chúng ta cũng có thể tiếp tục nghĩ bước tiếp theo.”
Mỹ Nhân vui mừng, “Chủ tử, cách này rất có lý.”
Nhưng Kiều Sở lại khẽ cười khổ, nói: “Mấu chốt của vấn đề nằm ở chỗ, cho dù hoàng đế cho rằng hắn yêu ta, nhưng loại yêu thích này cũng không đến mức phải xuất binh. Trừ khi chúng ta có thể nghĩ ra cách khiến hắn không xuất binh không được.”
Mỹ Nhân yên lặng hồi lâu, sau đó mới thấp giọng nói: “Ví như, hắn thật lòng yêu người...”
Hãy đăng nhập hoặc tạo tài khoản để gửi bình luận