TÌM NHANH
VẬN MỆNH
View: 111
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 110: Chỉ Muốn Hắn Yêu Nàng

“Tiểu thư, vì sao không để nô tỳ tiến lên nói nàng ta vài câu?” Rẽ qua hành lang, Hương Nhi khẽ giậm chân hỏi.

 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

Lang Lâm Linh cười cười, hỏi ngược lại: “Vì sao phải giáo huấn nàng ta?”

 

Hương Nhi cắn răng nói: “Đêm qua, nàng ta mượn chuyện của nô tỳ kia, cố ý câu dẫn Bát gia.”

 

“Câu dẫn sao...” Lang Lâm Linh híp mắt, “Ngược lại không thể nói như vậy. Gia đã cưới nàng ta, chuyện động phòng chỉ là sớm hay muộn mà thôi.”

 

“Nói thì nói vậy nhưng tối hôm qua Bát gia và nàng ta đã... Cũng không thèm đợi vài ngày nữa mới động phòng. Sao Bát gia có thể lạm tình* như vậy!”

 

*Là chỉ loại người dễ dàng trao cho người khác tình cảm nhưng mà lại không hề có chân ý.

 

Lang Lâm Linh liếc nhìn nha đầu tức đến đỏ mặt rồi cúi đầu xem móng tay vừa mới được bôi nước Phượng Tiên* của mình, không mặn không nhạt nói: “Hạ vương có vài nha hoàn thông phòng, cũng hay lui tới với đám ca kỹ thanh lâu; Ninh vương thì cưới một Nguyên phi, hai Trắc phi; Trước khi thú phi, trong phủ của biểu ca và Thái tử đều có người chuyên phụ trách chuyện dâng mỹ nhân hầu hạ cho bọn họ. Hoàng tử đã vậy thì đừng nhắc chi đến những chuyện như đến nơi gió trăng, tìm rượu mua vui của những nam nhân khác. Người trong hoàng tộc, có mấy ai sạch sẽ đây?”

 

*Ở Việt Nam được biết đến với tên gọi là cây bóng nước hoặc là cây móng tay.

 

“Gia chưa bao giờ đặt chân tới những nơi gió trăng, trước khi thành hôn cũng chỉ có mình Bích Thủy là nha hoàn thông phòng, như vậy cũng không tính là nhiều. Trong đám huynh đệ thì hắn cũng được coi là người không trọng sắc dục.”

 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

Mà huống chi, cho dù Kiều Sở không tới tìm, tối nay hắn chắc chắn cũng sẽ đi đến phòng Kiều Sở. 

 

Hoàng đế vẫn cho rằng hắn vì lệnh của thân mẫu mà yêu thích Kiều Sở, sau đó lại vì suy nghĩ cho toàn cục, muốn lợi dụng thế lực của Lang gia giúp phụ thân nên mới cưới nàng(Lang Lâm Linh). Cho nên, hoàng đế tất nhiên sẽ nghĩ rằng, trong đêm tân hôn, Thượng Quan Kinh Hồng sẽ không bạc đãi Kiều Sở. Chính vì vậy, tin tức hắn động phòng với Kiều Sở này vẫn phải truyền vào cung. Tuy Hương Nhi là tỳ nữ bên cạnh mình, nhưng nàng cũng không có ý định giải thích nhiều với nha đầu này.

 

Nếu có một ngày hắn ngồi lên ngôi vị tối cao kia, nữ nhân của hắn chỉ có thể ngày một nhiều thêm, chẳng thể ít đi.

 

Nữ tử Kiều Sở này, tuy tài trí hơn người nhưng tính tình lại quá thẳng thắn. Trên người lại không có điểm nào khiến hắn có thể yêu thích. Thượng Quan Kinh Hồng chỉ là đang nể mặt Thường phi mà thôi.

 

Nhưng cho dù hắn sẽ không yêu Kiều Sở đi nữa, nàng vẫn lo lắng trong lòng.

 

Nàng đã từng hỏi hắn, có phải hắn nhất định phải dùng Kiều Sở như một con cờ để chứng minh với Hoàng đế rằng, hắn không có tâm tranh đoạt hay không?

 

Lúc ấy, hắn im lặng một lúc rồi nói, không nhất định phải dùng Kiều Sở. Hắn vẫn còn một cách khác.

 

Nàng lại hỏi hắn, có phải hắn có vài phần yêu thích Kiều Sở hay không?

 

Hắn nói, không, nhưng hắn hy vọng có thể giúp đỡ Kiều Sở một chút, đó cũng là chuyện mà Thường phi, mẫu thân hắn muốn thấy. Hơn nữa, khi còn bé, Kiều Sở cũng từng đến Triêu Ca ở một đoạn thời gian. Hắn và nàng ta cũng xem như có tình nghĩa thanh mai trúc mã.

 

Trong cuộc thi tài để tuyển phi, lần nữa gặp lại nàng ta, hắn biết được cuộc sống ở Bắc Địa địa của nàng ta không được tốt. Vậy nên, hắn muốn kéo nàng ta về dưới sự bảo hộ của mình mới tạm thời nảy ra ý định này.

 

Hắn đã nói với nàng những lời này ngay sau khi cuộc thi tài kết thúc, lúc nàng rời đi rồi trở lại với mấy viên Liên đan, hỏi hắn vì sao lại chọn Kiều Sở.

 

Nàng nghĩ, vào cái đoạn thời gian nhiều năm trước kia, có lẽ Mịch La đại phi và Kiều Sở đã cho hắn một khoảng ký ức vui vẻ. Khi ấy, Thường phi vẫn còn, chắc hẳn mấy người bọn hắn đã từng trải qua những ngày tháng không buồn không lo.

 

Nàng hy vọng, hắn đối với Kiều Sở là lợi dụng nhiều hơn trách nhiệm và bảo vệ. Nhưng dường như đối với hắn mà nói, vế sau lại nhiều hơn.

 

Nàng không hy vọng như vậy. Dù hắn không yêu Kiều Sở, nhưng nàng cũng không muốn hắn để tâm quá nhiều tới nàng ta.

 

Động phòng, bồi ngủ cũng thôi đi, nàng không thèm quan tâm. Nhưng trái tim của hắn nhất định phải thuộc về nàng! Dù sau này nữ nhân của hắn có nhiều đi nữa thì nàng vẫn muốn trong tim hắn, chỉ có một người mà thôi!

 

Mà nàng, chính là người đó...

 

Hương Nhi vẫn đang thấp giọng oán trách: “Bát gia cưới tiểu thư, ít nhiều cũng là vì xem trọng thế lực của Lang gia chúng ta mà thôi. Nô tỳ thấy bất bình thay tiểu thư...”

 

“Đủ rồi!” Nàng lạnh giọng cắt đứt lời Hương Nhi.

 

Hương Nhi kinh hãi, đưa đôi mắt ngơ ngác nhìn nàng.

 

Nàng nhắm hai mắt, lát sau mới nhẹ giọng nói: “Ngươi căn bản chẳng biết gì hết. Không phải Lang gia giúp hắn, mà chỉ có hắn mới có bảo vệ Lang gia!”

 

Hương Nhi vô cùng kinh ngạc, gương mặt đầy vẻ nghi ngờ.

 

Nàng chỉ đành khẽ thở dài một tiếng rồi nói: “Đi thôi, trước hết đến chỗ biểu ca của ta đã. Hắn ở bên kia chắc cũng nóng ruột lắm rồi. Những chuyện này, sau này có cơ hội ta sẽ nói cho người nghe.”

 

*******

 

Bước ra khỏi phủ.

 

Thấy lão Thiết đã đứng chờ bên cạnh xe ngựa, lòng nàng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Giống như Phương thúc, Cảnh Bình, Cảnh Thanh và Bích Thủy vậy, lão Thiết là nô bộc trung thành nhất, xuất thân từ nhà mẹ đẻ của Thường phi. Trong đó, có thể nói lão Thiết là người rất quan trọng đối với Thượng Quan Kinh Hồng. Một thân võ công của hắn đều do chính tay nam nhân xấu xí này dạy.

 

Vừa rồi, lúc trở hắn về phòng, nàng đã nói với hắn chuyện Hiền vương phái người tới đây cho mời hai người bọn họ. Hắn bảo nàng hãy đi trước, hắn sẽ phái lão Thiết đưa nàng đi, còn bản thân sẽ qua đó sau khi chữa trị cho tỳ nữ của Kiều Sở.

 

Ở trong xe ngựa, nàng miên man nhớ đến tình cảnh lần đầu gặp hắn, khi đó là dịp hội đèn năm nàng mười sáu tuổi.

 

Thật ra, nàng rất ít khi đi ra ngoài. Nhưng năm đó, căn bệnh đã theo nàng từ nhỏ đột nhiên phát tác đến mấy lần, vậy nên nàng nghe theo lời tổ phụ khuyên nhủ, cùng tỷ muội trong nhà đi chơi hội đèn nhân dịp tết Nguyên Tiêu.

 

Lúc chơi trò đố đèn trong chợ, nàng đã gặp hắn.

 

Vốn dĩ nàng muốn giúp tiểu muội lấy phần thưởng là một cái đèn lồng. Tại một nơi rực rỡ phồn hoa như Triêu Ca, tài nghệ của nàng áp đảo bốn phương, duy chỉ thua mình hắn. Nhưng cuối cùng, hắn lại tặng đèn lồng kia cho tiểu muội của nàng.

 

Lúc hắn rời đi, nàng đã không nhịn được mà gọi hắn lại.

 

Đến khi trò chuyện nàng mới biết, hắn chính là vị Duệ vương quái gỡ trong lời đồn. Lúc nhỏ, hai người cũng từng gặp nhau mấy lần trong cung.

 

Nghe nói tài trí của Duệ vương chỉ thuộc dạng thường thường? Lúc đó nàng vừa cười vừa nghĩ, vậy người kia tuyệt đối không phải hắn!

 

Nàng nửa thật nửa đùa hỏi hắn, ngài có muốn Lang gia ta giúp ngài lấy lại mọi thứ trên triều không?

 

Hắn thản nhiên nhìn nàng trong chốc lát rồi nở một nụ cười, sau đó từ biệt rời đi.

 

Trong nhất thời, nàng đứng ngẩn người tại chỗ, rồi lại gọi hắn lần nữa.

 

Hắn xoay người lại, nhẹ giọng nói, Lang tiểu thư, xin đừng dùng ánh mắt thương hại cùng bố thí nhìn ta. Ta không cần tiểu thư giúp đỡ, Lang gia của tiểu thư mới cần được giúp đỡ.

 

Nàng nghe vậy thì lập tức cả kinh. Bởi nàng biết hắn đang nói gì.

 

Tổ phụ và phụ thân không nghĩ nhiều về vấn đề này, nhưng nàng rất lo lắng. Biểu ca Hiền vương không tài giỏi bằng Thái tử, nàng luôn cảm thấy hắn tuyệt đối không thể leo lên vị trí tối cao kia. Mà một khi Thái tử lên ngôi, Lang gia chắc chắn sẽ bị diệt trừ đầu tiên!

 

Nếu muốn giải trừ mối nguy của Lang gia, trừ khi người kế vị là một vị hoàng tử không đối địch với Lang gia. Hơn nữa, vị hoàng tử này còn nhất định phải ngang tài ngang sức với Thái tử.

 

Nam tử trên thế gian, nàng chẳng để ai vào mắt. Nhưng vào một khác kia, nàng đã thích hắn... Bởi vì nam nhân tàn phế này vừa dịu dàng, lại tàn khốc, cao ngạo. Tựa hồ như dưới lớp mặt nạ kia của hắn là muôn hình vạn trạng. Hắn không cần nàng bố thí, không thể bắt tay bày mưu thì thôi vậy. Nhưng nếu có thể hợp tác, đây là một cuộc trao đổi tương đương.

 

Làm nữ nhân của hắn, nàng không hối hận. Cho dù hắn có dung nhan xấu xí hay là người tàn tật đi nữa.

 

Có lẽ, tiếc nuối duy nhất là hiện tại nàng tạm thời không có cách nào biết được đoạn ký ức liên quan đến Thường phi trong lòng hắn.

 

Vì sao sau khi Thường phi chết, hoàng đế lại không yêu thích thậm chí còn có vẻ như chán ghét hắn. Lại vì sao mà hắn che giấu bí mật này. Khi đó, hắn vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi.

 

“Tiểu thư, nô tỳ nghĩ nghĩ thì thấy, người mà gia đối xử tốt nhất vẫn là tiểu thư ngài đó.”

 

Trong xe ngựa, giọng điệu vui sướng của Hương Nhi đã cắt đứt mạch suy nghĩ của nàng. Nàng đáp một tiếng, “Hửm?”

 

“Tối hôm qua...” Hương Nhi đỏ mặt, thấp giọng cười nói: “Không phải gia đã gọi người lấy nước rồi giúp ngài tắm táp sao? Vừa nãy nô tỳ thấy trên người Kiều chủ tử kia vẫn là bộ hỉ phục chưa thay, nào được đãi ngộ như tiểu thư.”

 

Nàng ngẩn ra, mặt cũng nóng bừng bừng.

 

Tuy nàng thông minh nhưng cuối cùng cũng chỉ là nữ tử lần đầu nếm thử mùi đời. Nhớ tới đêm qua, hắn đối xử với nàng hết mực dịu dàng, chỉ đơn giản đòi hỏi một lần. Sau đó hai người hàn huyên một lát rồi hắn gọi người đưa nước vào. Hai người cùng tắm, hắn còn giúp nàng rửa sạch dấu vết trên người.

 

Hương Nhi tò mò hỏi: “Tiểu thư, vì sao trời còn chưa sáng mà chúng ta đã vội vàng chạy đến phủ Hiển vương rồi?”

 

Sắc mặt nàng đanh lại, hồi lâu sau mới nói: “Bên Hiền vương xảy ra chút chuyện. Thế cuộc hiện tại sẽ thay đổi trong nay mai. Thế lực của các hoàng tử trên triều sắp được phân chia lại một lần nữa.”

 

******

 

Duệ vương phủ.

 

Lúc Kiều Sở đến phòng của Tứ Đại thì bắt gặp Duệ vương đang dẫn theo Phương Minh ra ngoài, trên tay Phương Minh còn cầm một cái hòm thuốc, chính là cái hòm mà hắn dùng khi nối xương cho nàng lần đầu gặp nhau.

 

Dường như đã cách một đời.

 

Phương Minh nói, Kiều chủ tử, vết thương của Tứ Đại đã ổn định.

 

Nàng nhìn về phía Duệ vương, nói, cảm ơn gia.

 

Vết thương của Tứ Đại là do nam nhân này ban tặng, nhưng nàng lại không thể không nói lời cảm ơn hắn. Kiều Sở cười khổ trong lòng. Lúc định tiến vào trong, hắn lại gọi nàng.

 

“Kiều Sở, ngươi hỏi bản vương về cú đá kia của Cửu đệ là bởi vì lòng ngươi luôn cho rằng bản vương muốn hại ngươi. Nhưng Kiều Sở, khi đó, bản vương chỉ nghĩ nếu ta đích thân yêu cầu muốn nạp ngươi làm phi, rất có thể phụ hoàng sẽ gọi ngươi đi nói chuyện riêng rồi vẫn sẽ dùng Tướng quân lệnh để thử ngươi. Lúc ấy, bản vương không ngăn cản Cửu đệ là muốn ngươi chịu đau một cước để thắng cuộc thi này.”

 

“Ngươi nên biết, trên đời này không có thứ gì là trên trời rơi xuống. Chẳng qua là công chúa đã nghĩ nhiều rồi. Muốn hại ngài, ta có rất nhiều cách.”

 

Hắn nói xong, xoay người rời đi.

 

Kiều Sở đờ đẫn dựa vào tường. Nhìn về phía trước, nàng lại thấy Bích Thủy đi về phía hắn, nói: “Gia, thư phòng đã được dọn sạch.”

 

Hắn liếc nhìn Bích Thủy một cái, “Không được để lại chút mùi gì.”

 

Bích Thủy tiếp tục nói mấy cây gì đó.

 

Nàng nhớ lại mùi hương phảng phất trong không gian lúc hai người dây dưa ở thư phòng. Nàng vốn không hiểu, vì sao hắn lại chọn thư phòng? Nếu muốn nàng, hắn làm tại phòng nàng không phải tốt hơn sao.

 

Lúc này, đột nhiên nàng lại nhớ đến phòng của vị tiểu thư Lang gia kia nằm ngay sát vách phòng tân hôn của mình.

 

Lòng Kiều Sở quặn thắt, bước nhanh vào phòng Tứ Đại.


_________

Lời của Du Du: Chương đầu tiên của năm mới nha... Chúc mọi người năm mới vui vẻ. Chúc Du Du năm mới bớt lười ^^

lust@veland
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (1 Bình Luận)