TÌM NHANH
GIẢ BÌNH TĨNH
View: 10
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 32
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty

Kiều Mộ Vân bị tiếng mưa đánh thức, vốn dĩ cô ngủ không sâu, sau khi tỉnh dậy thì đầu óc càng trở nên tỉnh táo hơn.

 

Cô nhìn đồng hồ, đã là 1 giờ rưỡi sáng. Có lẽ là vì buổi tối ăn đồ quá mặn, nên cô cảm thấy hơi khát nước, bèn lấy cốc đi xuống lầu rót nước.

 

Đôi dép lê chạm vào sàn gỗ, phát ra tiếng bước chân khe khẽ.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

Đến nhà bếp, nhìn thấy trên bàn điều khiển có một chai rượu vang đỏ, cô đổi ý —

 

Uống chút rượu, chắc sẽ dễ ngủ hơn.

 

Lười tìm ly thủy tinh, Kiều Mộ Vân đổ thẳng rượu vang vào chiếc cốc sứ, tựa vào bàn bếp, vừa nhìn màn mưa ngoài cửa sổ, vừa nhấp từng ngụm nhỏ.

 

Khu biệt thự về khuya rất yên tĩnh, tiếng mưa hòa cùng gió cọ xát vào lá cây, tạo nên âm thanh xào xạc.

 

"Đêm hôm khuya khoắt không ngủ mà đứng đây uống rượu sao?"

 

Kiều Mộ Vân quay lại, thấy chẳng biết từ lúc nào Trương Hoài Yến đã đứng ở cửa.

 

"Anh cả…" Cô khẽ gọi.

 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Không ngủ được à?" Trương Hoài Yến bước vào, cầm chai rượu vang đỏ mà Kiều Mộ Vân vừa mở lên xem, rồi lấy một chiếc ly cao chân từ tủ bếp, rót một ít rượu.

 

"Vậy thì trò chuyện một lúc đi."

 

Kiều Mộ Vân tưởng rằng anh ấy sẽ nhắc đến Tạ Đồ Nam, nhưng mà đợi một lúc, lại nghe thấy Trương Hoài Yến hỏi: "Khi nào thì đi làm ở công ty?"

 

Đi làm sao? Kiều Mộ Vân sững người, suýt nữa thì quên mất chuyện này. Lần trước cô đã hứa, sau tiệc đính hôn sẽ đi làm ở công ty.

 

"Anh cả." Kiều Mộ Vân cân nhắc rồi lên tiếng: "Em… có lẽ phải về Thanh Thành một chuyến."

 

"Khi nào thì đi?" Trương Hoài Yến cảm thấy hơi bất ngờ.

 

"Ngày mai." Kiều Mộ Vân buông tay ra, đặt cốc xuống mặt bàn. Nếu anh ấy hỏi về làm gì, thì cô có nên nói thật không?

 

Trương Hoài Yến trầm ngâm một lát, cuối cùng vẫn hỏi: "Em đến Bắc Thành, là vì Tạ Đồ Nam sao?"

 

"Gì cơ?" Kiều Mộ Vân vẫn đang chìm trong dòng suy nghĩ, não bộ chậm một nhịp, hỏi xong mới phản ứng lại.

 

Cô lắc đầu: "Không phải."

 

Trương Hoài Yến khẽ thả lỏng vai, thở dài, rõ ràng là không tin.

 

"Xin lỗi, Mộ Vân." Anh ấy nói: "Là do người anh cả này, từ trước đến nay chưa từng làm tròn trách nhiệm của mình."

 

Tiếng mưa ngoài cửa sổ vẫn rơi, giọng nói Trương Hoài Yến trầm ổn, mang theo chút tự trách rõ ràng và một chút xót xa.

 

Kiều Mộ Vân mở miệng, khóe mắt không kìm được mà cay cay. Cô khẽ lắc đầu: "Không có, thật ra… em vẫn luôn sống rất tốt."

 

Dù đã từng có những khoảng thời gian khó khăn, nhưng mà ít nhất thì cô cũng bình an lớn lên, học hành suôn sẻ, nếu muốn thì công việc cũng sẽ rất ổn định.

 

Cô luôn sống rất nghiêm túc.

 

Cứu được một vài người, kết bạn với những người bạn tốt, cũng từng vì một người mà bất chấp tất cả.

 

Hơn hai mươi năm cuộc đời, không hề đơn điệu một chút nào.

 

Nghĩ vậy, chẳng phải là rất may mắn hay sao?

 

Kiều Mộ Vân khẽ thở ra một hơi, lặp lại một lần nữa: "Thật sự là rất tốt."

 

Trương Hoài Yến nhìn Kiều Mộ Vân, vừa cảm thấy an ủi vừa cảm thấy xót xa.

 

"Sau này sẽ tốt hơn nữa." Anh ấy mỉm cười nói.

 

Kiều Mộ Vân cũng cười theo, ôm cốc rượu uống một ngụm.

 

"Anh cả."

 

Trương Hoài Yến "Ừ" một tiếng.

 

"Anh…" Kiều Mộ Vân ngập ngừng: "Có yêu chị dâu không?"

 

Câu hỏi này có phần đột ngột, Trương Hoài Yến khó tránh khỏi việc sững người một thoáng, anh ấy đặt ly rượu xuống: "Sao lại hỏi vậy?"

 

"Hỏi vu vơ thôi." Kiều Mộ Vân nói.

 

"Anh cũng không biết nói thế nào nữa." Trương Hoài Yến thành thật đáp: "Nhưng với anh, trách nhiệm gia đình quan trọng hơn nhu cầu về tình yêu."

 

"Chị dâu em, là một người rất hiểu chuyện."

 

Trương Hoài Yến nói rất uyển chuyển, nhưng mà cũng rất rõ ràng. Tình yêu không phải điều kiện tiên quyết của hôn nhân, kính trọng nhau như khách cũng có thể sống tốt được.

 

Ít nhất thì anh ấy và Trần Nghiên, về điểm này đều đồng thuận với nhau.

 

Hai người hiểu chuyện ở bên nhau, thông cảm lẫn nhau, hỗ trợ lẫn nhau, đôi khi còn đáng tin hơn cả tình yêu nữa.

 

"Thế thì anh từng yêu chưa?" Kiều Mộ Vân nghĩ một chút rồi hỏi tiếp. Hôm nay dường như cô cứ bám lấy chủ đề này không buông.

 

Trương Hoài Yến bất đắc dĩ: "Để anh nghĩ xem."

 

Anh ấy khẽ lắc ly rượu trong tay, vẻ mặt mang chút uể oải: "Hồi đại học từng có một người bạn gái, là người Giang Thành, sau này bố mẹ cô ấy không đồng ý cho cô ấy lấy chồng xa, thế là chia tay."

 

"Cô ấy rất buồn, anh cũng vậy."

 

"Nhưng trước hiện thực, thực ra tình yêu lại chẳng chịu nổi một đòn." Giọng Trương Hoài Yến dần trở nên kiên định: "Chúng ta không liên lạc với nhau nữa, thời gian là một liều thuốc tốt, có thể khiến những thứ từng sâu đậm dần phai nhạt đi."

 

"Mộ Vân." Trương Hoài Yến đưa tay xoa đầu cô: "Hãy nhìn về phía trước, nhưng mà gì không nên nhớ thì cứ vứt bỏ đi."

 

"Nếu như, không quên được thì sao?"

 

"Rồi sẽ quên được thôi."

 

Kiều Mộ Vân nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ "vâng" một tiếng.

 

 

Không biết là vì cuộc trò chuyện với Trương Hoài Yến làm phân tâm, hay là nửa ly rượu vang đỏ phát huy tác dụng, mà nửa đêm sau Kiều Mộ Vân ngủ rất ngon, sáng sớm tỉnh dậy hiếm khi cảm thấy tinh thần sảng khoái.

 

Trên bàn ăn, Kiều Mộ Vân nhắc đến việc hôm nay sẽ về Thanh Thành.

 

"Sao đột nhiên lại về thế?" Trương Hiển Thành hỏi: "Sống ở đây không vui à?"

 

Kiều Mộ Vân: "Không phải ạ."

 

Trương Hiển Thành nói rất chân thành: "Việc ở công ty cậu đã sắp xếp xong cả rồi, nếu ở Thanh Thành không có việc gì quan trọng, thì trước tiên cứ đi làm quen với công việc một chút đã, đến kỳ nghỉ mùng 1 tháng 10 rồi về cũng được."

 

Lục Viện xé một miếng bánh mì, lạnh nhạt lên tiếng: "Đúng đấy, cũng không nói sớm, tối qua cậu cháu còn phải thức khuya sắp xếp chuyện này."

 

Kiều Mộ Vân nhất thời không biết nên giải thích thế nào.

 

Trương Hoài Yến khẽ ho một tiếng: "Trước đó Mộ Vân có nói với con, muốn về Thanh Thành giải quyết chút việc, con quên nói với bố mẹ, là lỗi của con."

 

"Vậy à." Trương Hiển Thành gật đầu: "Thế cũng được, vé máy bay lúc mấy giờ thế?"

 

Kiều Mộ Vân: "Chiều tối ạ."

 

"Để Hoài Dạng đưa con đi."

 

"Vâng."

 

 

Ăn sáng xong, Kiều Mộ Vân về phòng thu dọn hành lý. Đến Bắc Thành cũng chẳng mua thêm gì, vẫn chỉ là một chiếc vali nhỏ.

 

Cô lại dọn dẹp phòng ốc một lượt, làm xong thì cả buổi sáng đã trôi qua.

 

"Chị ơi." Trương Hoài Nguyệt gõ cửa bước vào, cô ấy cầm điện thoại, đưa cho Kiều Mộ Vân: "Có người tìm chị này."

 

Tìm cô sao? Sao lại gọi vào số của Hoài Nguyệt chứ. Kiều Mộ Vân nửa tin nửa ngờ mà nhận điện thoại.

 

Trên màn hình là một dãy số lạ, đang trong cuộc gọi.

 

"A lô?" Kiều Mộ Vân hỏi: "Ai đấy ạ?"

 

"Cô Kiều." Giọng bên kia có phần quen thuộc: "Là tôi, Phó Hoa Sơ đây. Cô chặn hết cả nick WeChat và số điện thoại của tôi, tìm cô đúng là không dễ dàng gì."

 

Kiều Mộ Vân chợt cảm thấy hối hận vì tối qua đã cho Hoài Nguyệt số của anh ấy.

 

Cô "Ồ" một tiếng: "Có việc gì không?"

 

Vốn định trực tiếp cúp máy ngay, nhưng mà đối phương đã tốn công như vậy rồi, thôi thì nghe thêm vài câu xem thế nào.

 

"Thật ra là có chút việc muốn nhờ cô giúp một tay, cô có rảnh không?" Cậu chủ Phó hiếm khi nói chuyện khiêm tốn như vậy, hết lại "cô" lại đến "chút việc", nghe đầy thành ý.

 

Nhưng Kiều Mộ Vân biết chắc chắn là anh ấy không có việc thì sẽ chẳng gọi đến, hoặc nên nói là… kiểu như "chồn đến thăm gà, chẳng có gì tốt đẹp"… ừ thì, đại khái chính là ý đó.

 

"Không rảnh." Kiều Mộ Vân thẳng thừng từ chối.

 

"Dù sao thì chúng ta cũng quen biết nhiều năm, ít nhiều gì cũng coi như là bạn bè." Phó Hoa Sơ nói: "Nể mặt một chút được không."

 

"Mặt mũi anh lớn quá." Kiều Mộ Vân nhàn nhạt đáp lại: "Tôi sợ không gánh nổi."

 

Phó Hoa Sơ thở dài một hơi, im lặng một lúc lâu, sau đó giọng điệu đột nhiên trở nên nghiêm túc: "Có những chuyện nếu không làm rõ, cả đời này thật sự cam tâm sao?"

 

Kiều Mộ Vân nắm chặt điện thoại, cảm giác như trái tim bị đâm trúng một nhát.

 

Thật sự cam tâm sao? Cô tự hỏi mình.

 

"Đường Tây Hoa, quán cà phê Tây Đề Đảo, tôi đợi cô ở đó. Có lẽ mọi chuyện không giống như cô nghĩ đâu." Phó Hoa Sơ để lại một địa chỉ cuối cùng.

 

Phải nói rằng, về bản chất thì Phó Hoa Sơ và Tạ Đồ Nam là cùng một loại người, ngay cả cách làm việc cũng giống nhau. Tựa như cho cô quyền lựa chọn, nhưng mà lại thường tính toán hết mọi thứ.

 

Kiều Mộ Vân trả điện thoại lại cho Hoài Nguyệt, khẽ thở ra, nói: "Chị ra ngoài một chuyến."

 

Thấy sắc mặt cô không tốt lắm, Hoài Nguyệt không dám hỏi gì thêm.

 

Kiều Mộ Vân kéo vali, dặn dò Hoài Nguyệt: "Có thể lát nữa chị sẽ đi thẳng đến sân bay luôn, em nói với Hoài Dạng một tiếng, không cần đưa chị đâu."

 

***

 

Nửa tiếng sau, quán cà phê Tây Đề Đảo, đường Tây Hoa.

 

Khi Kiều Mộ Vân đến, Phó Hoa Sơ đang ngồi ở vị trí gần cửa sổ, cốc cà phê trước mặt đã cạn, có vẻ như đã đợi được một lúc.

 

Thấy cô kéo vali đến, Phó Hoa Sơ hơi bất ngờ: "Cô đi đâu à?"

 

"Trở về Thanh Thành." Kiều Mộ Vân ngồi xuống, trả lời ngắn gọn, rồi đi thẳng vào vấn đề: "Anh muốn nói gì."

 

Lúc này Phó Hoa Sơ cảm thấy hơi khó xử, cô gái này nhìn thì mềm mại, nhưng mà thực ra lại vô cùng cứng đầu, cộng thêm chân lý ghét ai ghét cả tông ti họ hàng, mức độ thù địch với anh ấy chắc cũng chẳng kém gì với Tạ Đồ Nam đâu.

 

"Uống gì không?" Phó Hoa Sơ quyết định bắt đầu từ chuyện nhẹ nhàng một chút.

 

"Sữa nóng là được rồi." Kiều Mộ Vân nói: "Tôi đang vội."

 

Thôi được rồi, Phó Hoa Sơ bất đắc dĩ, lấy điện thoại ra bấm vài cái, đặt lên bàn đẩy về phía Kiều Mộ Vân.

 

Trên màn hình là một bức ảnh đen trắng. Một cô bé, nhìn chừng chưa đến mười tuổi, mím môi cười ngượng ngùng trước ống kính.

 

"Đây là Hạ Thù."

 

Lời của Phó Hoa Sơ đã xác nhận suy đoán trong lòng Kiều Mộ Vân, chỉ là cô có chút không hiểu: "Cô bé…"

 

"Lúc qua đời hình như mới có chín tuổi." Phó Hoa Sơ nói: "Đây là ảnh trên bia mộ của cô ấy."

 

Mới chín tuổi… Kiều Mộ Vân nhìn lại bức ảnh, dường như nắm được một manh mối gì đó, lại như thoáng qua.

 

Nhưng mà, một đứa trẻ chín tuổi thì hiểu được gì chứ.

 

"Hạ Đình nói, Tạ Đồ Nam và cô ấy…" Kiều Mộ Vân ngập ngừng: "Là lừa tôi, đúng không?"

 

"Phải xem cô ta nói thế nào đã." Phó Hoa Sơ lấy lại điện thoại: "Chuyện này đúng là điều cấm kỵ của Đồ Nam, tôi cũng không dám nhắc đến."

 

"Hai mươi năm trước, Bắc Thành từng xảy ra một vụ bắt cóc lớn. Đồ Nam khi đó mới mười hai tuổi, bị bắt cóc cùng với cô bé này."

 

Đầu tháng 9, điều hòa trong quán cà phê không quá lạnh, nhưng mà Kiều Mộ Vân lại cảm thấy lưng mình toát mồ hôi lạnh.

 

"Rồi sao nữa?"

 

"Tôi chưa từng thấy ảnh, nhưng mà nghe nói Hạ Thù lúc đó chết rất thảm."

 

"Khi cảnh sát đến, Đồ Nam bị treo ngược lên để chảy máu xuống, chỉ còn chút hơi thở thoi thóp, toàn thân đầy thương tích, không có chỗ nào là lành lặn, xương sườn gãy mất mấy cái."

 

Đó là cảnh tượng thế nào, Kiều Mộ Vân không dám nghĩ tới, chỉ có thể nắm chặt cốc thủy tinh trong tay, bàng hoàng nói: "Vết sẹo trên cổ tay anh ấy, là từ đó mà ra sao."

 

"Cô chưa từng hỏi sao?" Phó Hoa Sơ ngạc nhiên vì Kiều Mộ Vân hoàn toàn không biết gì, dù sao thì họ cũng đã ở bên nhau lâu như vậy rồi.

 

"Đã hỏi rồi." Kiều Mộ Vân nói: "Nhưng anh ta không trả lời, sau đó tôi cũng không hỏi nữa."

 

Phó Hoa Sơ nhất thời á khẩu, lắc đầu, cuối cùng thở dài: "Cũng đáng đời."

 

Hai người này, một người không thích giải thích, một người cũng không chịu truy đến cùng.

 

"Đồ Nam luôn rất quan tâm đến nhà họ Hạ, bởi vì năm đó thực ra là nhà họ Tạ báo cảnh sát trước, làm lộ mọi chuyện."

 

"Mặc dù không thể nói là trách nhiệm của nhà họ Tạ, nhưng mà mọi người cũng khó tránh khỏi việc suy nghĩ, nếu không báo cảnh sát thì sao?"

 

Chuyện liên quan đến sinh tử, không ai chấp nhận được chữ "nếu".

 

"Hình như ở giữa còn xảy ra chuyện gì đó, nhưng mà tôi chỉ biết đến đây."

 

Phó Hoa Sơ kể xong, Kiều Mộ Vân lặng lẽ ngồi đó, không nói gì, không động đậy, cho đến khi cốc sữa nóng trong tay dần nguội đi.

 

Cô nhớ lại rất nhiều chuyện, từ đầu đến cuối.

 

Lần đầu tiên gặp anh ở câu lạc bộ, sau đó vì những lần trùng hợp mà anh giúp cô rất nhiều lần.

 

Lần đầu tiên làm tình, anh hỏi cô có đau không; mỗi buổi sáng thức dậy trong vòng tay anh, mỗi đêm đẫm mồ hôi…

 

Cái đêm mưa tầm tã, cô hỏi anh "Hạ Thù là ai"; lúc từ bệnh viện đi ra, cầm tờ kết quả nghi ngờ mang thai, cảm giác hoang mang bất lực đó…

 

Cuối cùng, đến khi rời đi, trước khi máy bay cất cánh, cảm giác mất đi tất cả chỉ trong chớp mắt.

 

Tạ Đồ Nam, Tạ Đồ Nam… cái tên này, là tất cả niềm vui, nỗi buồn, lo âu, hạnh phúc của cô trong năm năm qua.

 

Hóa ra, mọi thứ thật sự không giống như cô tưởng tượng.

 

Nhưng khoảnh khắc biết được sự thật, trong lòng ngập tràn những cảm xúc phức tạp. Xót xa cho những gì anh trải qua, nhưng mà cũng nhớ lại những đêm trằn trọc, trái tim dần nguội lạnh.

 

Dù chỉ là hiểu lầm, nhưng mà cô cũng không còn đủ can đảm để trở lại bên anh được nữa.

 

Cô khao khát một cuộc sống bình yên, không muốn lặp lại sai lầm một lần nào nữa. Thế giới của anh, cuộc sống của anh, cô không thể thích nghi nổi.

 

Vấn đề giữa họ, không phải chỉ là một hiểu lầm có thể nhẹ nhàng xóa bỏ.

 

Từng khao khát một lời giải thích rõ ràng, nhưng mà khi sự thật bày ra trước mắt, cũng chỉ đến thế mà thôi.

 

Vì vậy, không có tiếc nuối, chỉ là buông bỏ.

 

 

Một lúc lâu sau, Kiều Mộ Vân buông chiếc cốc trong tay xuống, ngẩng đầu nói: "Cảm ơn anh đã nói cho tôi những chuyện này."

 

Mắt cô lấp lánh ánh nước, nhưng mà vẻ mặt rất điềm tĩnh.

 

Phó Hoa Sơ ngẩn ra một lúc: "Cô…"

 

Kiều Mộ Vân nhìn đồng hồ trên tường, đứng dậy kéo vali rời đi: "Chuyến bay của tôi sắp đến giờ cất cánh rồi, tôi đi trước đây."

 

Phó Hoa Sơ hoàn toàn sững sờ. Anh ấy không ngờ Kiều Mộ Vân lại tuyệt tình đến vậy, rõ ràng là vẻ mặt rất xúc động, nhưng mà lại tuyệt nhiên không nhắc gì đến Tạ Đồ Nam.

 

"Để tôi đưa cô đi." Kiều Mộ Vân đã bước ra ngoài, Phó Hoa Sơ vội vàng lấy chìa khóa xe đứng dậy.

 

"Không cần đâu." Kiều Mộ Vân kéo vali, quay lại nhấn mạnh: "Thật sự không cần đâu, cảm ơn." Rất lịch sự, nhưng mà cũng rất kiên quyết.

 

Phó Hoa Sơ đành phải thôi, nhìn theo bóng lưng Kiều Mộ Vân rời khỏi cửa hàng, anh ấy dựa vào lưng ghế, cúi đầu gọi một cuộc điện thoại.

 

Đầu bên kia nhanh chóng bắt máy.

 

Phó Hoa Sơ cân nhắc rồi nói: "Việc cậu nhờ tôi đã làm xong rồi."

 

"Cô ấy nói gì?"

 

"Cảm ơn." Phó Hoa Sơ chống khuỷu tay lên lưng ghế: "Cô ấy chỉ nói một câu ‘cảm ơn’, không nói gì khác nữa cả."

 

"Thật đấy, đủ tàn nhẫn." Phó Hoa Sơ nghĩ thôi cũng thấy nhức đầu thay cho Tạ Đồ Nam.

 

Tạ Đồ Nam im lặng hẳn, chỉ nghe tiếng thở hơi nặng nề, cuối cùng hỏi: "Cô ấy đâu rồi?"

 

Phó Hoa Sơ nhìn ra cửa sổ, Kiều Mộ Vân vừa bắt được một chiếc taxi.

 

"Đi rồi." Anh ấy nói.


 

lust@veland
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (0 Bình Luận)