TÌM NHANH
GIẢ BÌNH TĨNH
View: 48
Chương trước Chương tiếp theo
Chương 31
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty
Upload by I.Majesty

Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng mà khoảnh khắc Tạ Đồ Nam xuất hiện, ngửi được mùi trà nhàn nhạt trên người anh, cảm giác lớn nhất trong lòng Kiều Mộ Vân chính là yên tâm.

 

Cô không biết thứ thuốc trộn lẫn trong ly nước là gì, nhưng mà ngoài cảm giác cơ thể mất hết sức lực, đầu óc choáng váng ra, thì tạm thời chưa có cảm giác gì khác.

 

Gã đàn ông từng bắt chuyện nhìn thấy Tạ Đồ Nam, thì khí thế đã giảm hơn nửa.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

Lăn lộn ở những nơi thế này lâu năm, ai có thể chọc vào, ai không nên đụng vào, chỉ cần liếc mắt một cái là biết.

 

Hắn ta ra hiệu với đám bạn, cười xòa với Tạ Đồ Nam: "Xin lỗi, xin lỗi."

 

Phó Hoa Sơ từ phía sau đi tới, cà lơ phất phơ tiếp lời: "Mấy anh em uống say quá rồi, ai cũng dám mơ tưởng à?"

 

"Không phải, không phải." Gã đàn ông cười nịnh nọt: "Hiểu lầm, đều là hiểu lầm cả thôi, tôi thấy hai cô gái này có vẻ say, nên muốn giúp một tay. Bọn tôi đi ngay, đi ngay đây…"

 

Tạ Đồ Nam rũ mắt, vuốt lọn tóc bên tai Kiều Mộ Vân ra sau: "Tôi thấy không dễ thế đâu."

 

Động tác anh chăm chú mà nhẹ nhàng, chậm chạp, giọng nói nhàn nhạt, nhưng mà lại vô cớ tạo ra áp lực khó tả.

 

Khi lời anh vừa dứt, vài người phía sau nhìn dáng vẻ như là vệ sĩ bước tới, liếc qua thân hình cũng là biết dân luyện võ bài bản.

 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Đến lúc này mặt gã đàn ông mới thật sự biến sắc: "Có chuyện gì thì cứ từ từ nói, tôi sẽ lập tức xin lỗi hai cô gái ngay."

 

- Xin lỗi?

 

Tạ Đồ Nam nhìn đầu cô tựa vào ngực mình, nếu hôm nay anh không có ở đây… Anh nhíu mày, đôi mắt đen ánh lên vẻ lạnh lẽo.

 

Nhưng bây giờ người trong lòng gần như sắp bất tỉnh nhân sự, vậy chỉ có…

 

Cuối cùng Tạ Đồ Nam cũng nâng mắt lên, liếc nhìn đám người kia một cái, lạnh nhạt nói: "Mời ra ngoài."

 

"Thấy chưa, anh Nam nhà chúng tôi đã lên tiếng rồi." Phó Hoa Sơ giơ tay, vệ sĩ lập tức tiến lên, vây quanh đám người kia.

 

"Bọn tôi… bọn tôi là người của nhà họ Chấn đấy." Gã đàn ông bị đè vai, nói không trôi chảy, lôi ra một cái tên: "Mọi người nể mặt nhà họ Chấn, tha cho chúng ta một lần này đi."

 

"Khoan đã." Tạ Đồ Nam đột nhiên lên tiếng.

 

Gã đàn ông tưởng rằng lời của mình có tác dụng, mặt lập tức giãn ra: "Đúng thế, đều là chuyện nhỏ, hiểu lầm thôi mà. Mọi người dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi…"

 

"Cho hắn ta uống hết ly rượu này trước đã." Tạ Đồ Nam mặt không cảm xúc mà ngắt lời: "Cũng đừng cho nhiều quá."

 

Nếu mà quên hết mọi chuyện thì cũng không hay lắm.

 

"Rõ!" Phó Hoa Sơ vỗ vỗ tay, cầm ly nước lên, vứt ống hút đi.

 

Vệ sĩ tự giác tiến lên giữ chặt cằm gã đàn ông, Phó Hoa Sơ tạt ly nước qua đó, uống được bao nhiêu tùy vào số phận của hắn ta.

 

Cửa sau quán bar là ngõ nhỏ, đánh nhau ẩu đả là chuyện thường ngày. Vệ sĩ "mời" đám người đi, xung quanh trở lại bình thường.

 

Nhạc vẫn vang lên, như chẳng có gì xảy ra cả.

 

Kiều Mộ Vân tạm thời vẫn còn chút lý trí, nhưng mà không còn chút sức lực nào. Bởi vì lo cho Trương Hoài Nguyệt, nên cô ở trong lòng Tạ Đồ Nam cũng không yên.

 

Ngược lại, Trương Hoài Nguyệt, không biết là do thuốc hay gì, mà từ lúc Tạ Đồ Nam ôm lấy Kiều Mộ Vân, cô ấy đã ngây ra.

 

Mặc dù lần trước đã biết chị mình có quen biết với Tạ Đồ Nam, nhưng mà bây giờ xem ra, có lẽ… không chỉ đơn giản là quen biết không đâu.

 

Tạ Đồ Nam cảm nhận được Kiều Mộ Vân đang giãy giụa. Tay cô bị kìm trước ngực anh, ngón tay như có như không mà lướt qua ngực anh.

 

Qua lớp áo sơ mi mỏng, giống như đang ve vãn.

 

Tạ Đồ Nam nhịn một lúc, tay đỡ eo cô tăng thêm lực, tay kia nắm cổ tay cô kéo ra: "Quậy cái gì?"

 

Kiều Mộ Vân thấy đầu rất chuếnh choáng, ý thức cũng dần tan rã.

 

Thuốc này không đơn giản, nhưng mà cô không kịp suy nghĩ kỹ.

 

Tiếng nói xung quanh lúc gần lúc xa, cô dần dần quên hoàn cảnh hiện tại, quên mình là ai, quên người trước mặt là ai.

 

Cô tựa vào lồng ngực rộng lớn, đầu vô thức cọ cọ.

 

Tay cô bị Tạ Đồ Nam điều chỉnh, lúc này đặt bên cánh tay anh. Cô kéo vạt áo anh, mượn lực chậm rãi trượt lên.

 

Vai, cổ áo, yết hầu…

 

Là ai nhỉ?

 

Ngón tay cô dừng ở yết hầu anh, khẽ nhấn một cái. Thấy thú vị, lại nhấn thêm cái nữa, rồi lại nhấn tiếp…

 

Nghiện rồi phải không?

 

Tạ Đồ Nam nhắm mắt, kéo tay cô xuống.

 

Thứ bỏ vào ly Kiều Mộ Vân không phải là thuốc kích dục, cũng không chỉ là thuốc mê đơn thuần.

 

Tác dụng nhẹ hơn thuốc mê, chỉ khiến cơ thể mất sức, không hoàn toàn là không cử động được. Khi thuốc ngấm, như uống phải rượu giả, gần như mất trí nhớ, hôm sau chẳng nhớ gì cả.

 

Lúc này Chân Chân mới từ nhà vệ sinh đi ra, không biết ăn gì mà đau bụng, cả người kiệt sức.

 

Nhưng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cô ta lại giật mình.

 

Chân Chân từng trải hơn Trương Hoài Nguyệt, thấy trạng thái hai người là biết ngay có chuyện rồi.

 

Hoảng loạn, cô ấy không dám nhìn kỹ, bản năng cho rằng Tạ Đồ Nam và Phó Hoa Sơ là kẻ xấu, lén lút đi vòng qua, lấy điện thoại định cầu cứu.

 

Gõ rất nhanh, ghi thời gian, địa điểm, tình hình, gửi đến 12110 (số báo cảnh sát qua tin nhắn).

 

Thở phào nhẹ nhõm một hơi, Chân Chân ngẩng đầu lên, nhìn rõ mặt Tạ Đồ Nam.

 

"Tổng… Tổng giám đốc Tạ?" Cô ta sững sờ.

 

Lần trước ở nhà hàng, cô ta nhớ rõ.

 

Không biết là Tạ Đồ Nam có nghe được hay không, nhưng mà chẳng phản ứng, cúi người bế Kiều Mộ Vân lên, bước ra ngoài.

 

"Này khoan đã!" Phó Hoa Sơ ngăn anh lại, chỉ vào Trương Hoài Nguyệt: "Còn cô gái này thì sao?"

 

Tạ Đồ Nam không ngoảnh đầu lại, bước tiếp, để lại một câu: "Giao cho cậu."

 

"Cái gì mà giao chứ…" Phó Hoa Sơ hét lên: "Cậu bảo tôi đưa cô ấy đi đâu? Lát nữa cô ấy tỉnh rồi, tôi giải thích sao nổi?"

 

Anh ấy đau đầu, quay lại thì nhìn thấy Chân Chân: "Cô quen cô ấy sao?"

 

Chân Chân ngây ra, gật đầu.

 

"Vậy thì tốt." Phó Hoa Sơ nói: "Cô đưa cô ấy về đi."

 

Nói rồi lại cảm thấy không ổn, nửa đêm lại để hai cô gái tự đi về, một người còn đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, có vẻ không có đạo đức lắm.

 

"Thế này đi." Phó Hoa Sơ nghĩ: "Cô biết nhà cô ấy chứ? Để tôi đưa hai người về."

 

Trương Hoài Nguyệt uống ít hơn Kiều Mộ Vân, chỉ bị mềm chân, đầu óc chưa đến mức mơ hồ, nghe vậy thì kéo tay Phó Hoa Sơ, lắc đầu: "Tôi không thể về được!"

 

Nếu anh cả biết cô ấy lén lút đi bar, còn bị trúng chiêu, hơn nữa lại kéo cả chị vào… Hậu quả nghiêm trọng, cô ấy không dám nghĩ đến.

 

"Làm sao thế?" Phó Hoa Sơ thắc mắc.

 

Trương Hoài Nguyệt không đáp, hỏi: "Chị tôi đâu rồi?"

 

Tay áo bị kéo, Phó Hoa Sơ cúi xuống đối mắt với cô ấy: "Đó là chị cô sao?"

 

Trương Hoài Nguyệt: "Ừ."

 

Phó Hoa Sơ gật gù, đã hiểu rõ thân phận của cô ấy.

 

"Chị cô ấy hả…" Anh ấy suy nghĩ một chút, không tìm được lời thích hợp, nói: "Dù sao thì cô cũng đừng lo, chị cô không bị ai bắt nạt đâu."

 

Đầu Trương Hoài Nguyệt bắt đầu choáng, nhưng mà vẫn còn tỉnh táo.

 

Mặc dù Kiều Mộ Vân và Tạ Đồ Nam có quen nhau hay có gì trước đây, thì nửa đêm bị đưa đi như thế, nghĩ sao cũng không thấy an toàn!

 

"Tôi phải tìm chị tôi."

 

Phó Hoa Sơ "hử?" một tiếng: "Thế thì không được."

 

Mặc dù lợi dụng lúc người không tỉnh táo là việc rất thiếu đạo đức, chắc chắn Tạ Đồ Nam sẽ không làm.

 

Nhưng lỡ đâu.

 

Lỡ đâu anh lại nổi thú tính.

 

Phá hỏng chuyện người khác thì được, nhưng mà phá hỏng chuyện Tạ Đồ Nam thì… không được.

 

Cậu chủ Phó vẫn còn quý trọng mạng sống của mình lắm.

 

Trương Hoài Nguyệt không hiểu: "Sao lại không?"

 

Thấy cô ấy vẫn còn suy nghĩ được, Phó Hoa Sơ bỗng nhiên muốn trêu cô ấy: "Cứ không được đấy."

 

"Vậy… vậy…" Trương Hoài Nguyệt biết mình đang yếu thế, nhưng mà vẫn không lùi bước: "Vậy thì tôi sẽ báo cảnh sát!" Nói xong, cô ấy thật sự chống bàn tìm điện thoại.

 

Phó Hoa Sơ bật cười.

 

"Hay là thế này đi." Anh ấy dùng giọng điệu thương lượng, nhưng mà nét mặt lại đầy vẻ trêu chọc: "Tôi có quen anh cô, để anh ấy đến đón, có được không?"

 

Động tác của Trương Hoài Nguyệt khựng lại, ngây ra: "… Anh nói anh trai nào của tôi cơ?"

 

"Cô có mấy anh trai?"

 

Trương Hoài Nguyệt khó nhọc giơ hai ngón tay lên: "Hai người."

 

Phó Hoa Sơ kéo dài giọng "ồ" một tiếng: "Vậy chắc anh ấy là anh cả đấy."

 

Trương Hoài Nguyệt: "…"

 

Cô ấy buông điện thoại xuống.

 

"Đúng rồi." Phó Hoa Sơ cười vô cùng hiền hòa, gần như là từ ái, ân cần dụ dỗ: "Không cần phải đi tìm chị cô đâu, cô ấy tuyệt đối sẽ không sao đâu."

 

"Nhưng tôi không thể về nhà." Trương Hoài Nguyệt hơi tủi thân.

 

Chân Chân đột nhiên nói: "Hay là tối nay qua nhà tớ đi. Chỉ là làm phiền…" Cô ta nhìn Phó Hoa Sơ, không biết xưng hô như thế nào: "… đưa chúng tôi một đoạn."

 

Phó Hoa Sơ "xì" một tiếng: "Tôi không thể hiểu nổi." Anh ấy không cam lòng nói: "Sao độ nổi tiếng của tôi lại không bằng Tạ Đồ Nam thế chứ?"

 

Chân Chân ấp úng, mặt đỏ bừng.

 

"… Không phải. Chỉ là lần trước gặp chúng tôi đã gặp tổng giám đốc Tạ một lần rồi."

 

Trương Hoài Nguyệt không nhận ra không khí khác lạ, ý thức cô ấy bắt đầu trở nên mơ hồ, gật gù, Phó Hoa Sơ và Chân Chân nói gì cũng được.

 

***

 

Bên kia, trên xe.

 

Kiều Mộ Vân ngồi yên ở ghế sau, toàn thân mất hết sức lực, nhưng mà vẫn chưa ngủ. Mắt cô mơ màng, không nhận ra Tạ Đồ Nam.

 

Trạng thái này, người khác có làm gì cô cũng không chống cự được, sau đó chẳng nhớ gì cả.

 

May là thuốc không hại cơ thể, chỉ tạm thời làm tê liệt thần kinh, uống nhiều nước sẽ tỉnh nhanh hơn.

 

Tạ Đồ Nam ôm cô tựa vào lồng ngực mình, mở chai nước ra, đưa đến miệng cô.

 

Kiều Mộ Vân mím môi lại, cúi mắt nhìn chai nước, như đang phân biệt xem là cái gì. Rồi không cam lòng quay đầu đi.

 

Tạ Đồ Nam nhíu mày, đưa chai sát lại hơn.

 

Lần này cô đẩy tay ra, nhưng mà không đủ sức, tay chỉ nhấc được nửa vời, chạm vào đáy chai, nước suýt nữa thì đổ ra ngoài.

 

Tạ Đồ Nam: "…"

 

Thôi được rồi.

 

Anh vặn nắp lại, ném chai sang bên cạnh.

 

Tài xế tập trung lái xe, không dám nhìn ra phía sau, đến ngã tư mới hỏi: "Ông chủ, chúng ta đi đâu đây?"

 

Tạ Đồ Nam trầm ngâm: "Về công quán Vân Đỉnh đi."

 

Nửa tiếng sau.

 

Tạ Đồ Nam bế Kiều Mộ Vân từ trên xe xuống, đặt vào phòng ngủ.

 

Cô không phản kháng hay giãy giụa gì cả, mắt rũ xuống, lông mi cong run nhẹ, làn da trắng mịn, cánh môi hồng nhạt, ngoan như búp bê.

 

Chạm vào giường, cô tự giác chui vào chăn.

 

Tạ Đồ Nam đứng bên cạnh giường một lúc, nhìn cô.

 

"Có khó chịu không?"

 

Kiều Mộ Vân rúc vào chăn, chăn phủ đến mũi, chỉ lộ ra nửa gương mặt nhỏ, chớp chớp mắt, ngơ ngác.

 

Một lát sau, Tạ Đồ Nam bỏ cuộc. Anh ra ngoài, rót cốc nước, đặt lên tủ đầu giường.

 

"Uống nước."

 

Kiều Mộ Vân lắc đầu.

 

Lúc này cô không nghĩ được nhiều, mắt không đề phòng, rúc trong chăn, mặt đỏ lên, ngoan đến lạ thường.

 

Tạ Đồ Nam mềm lòng.

 

Anh khẽ thở dài, tiến lên, luồn tay vào chăn kéo cô ra.

 

Kiều Mộ Vân mặc anh muốn làm gì thì làm, nhưng mà khi anh đưa cốc nước đến, cô vẫn không chịu mở miệng, khớp hàm nghiến chặt.

 

Thái dương Tạ Đồ Nam giật giật, đã bao lâu rồi anh không kiên nhẫn đến thế, chính anh cũng không nhớ được nữa.

 

"Muốn tôi đút à?"

 

Kiều Mộ Vân không phản ứng.

 

Cô chỉ đơn thuần là không muốn uống, cũng không hiểu "đút" của người đàn ông này là gì.

 

Tạ Đồ Nam đợi vài giây, nhấp ngụm nước, tay đỡ lấy gáy cô, nhắm ngay môi cô mà hôn xuống.

 

Môi anh mát lạnh, đầu lưỡi lướt qua viền môi cô, Kiều Mộ Vân thả lỏng, nước được truyền qua.

 

Nhưng Tạ Đồ Nam không dừng nụ hôn này lại.

 

Anh đặt cô xuống giường, từ từ đè lên.

 

Kiều Mộ Vân hoàn toàn rơi vào trạng thái bị động, không nhớ là phải nhắm mắt, chỉ ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt, khẽ rên lên một tiếng.

 

Mắt cô dần phủ sương, lông mi run run, vành mắt đỏ bừng, như tự mang lớp trang điểm hoa đào.

 

Đối với đàn ông, là cám dỗ chết người.

 

Nụ hôn Tạ Đồ Nam lúc dịu dàng lúc mạnh bạo, tàn sát bừa bãi. Cổ áo sơ mi của Kiều Mộ Vân bị lệch sang một bên, anh để lại dấu ám muội từ cổ đến vai cô.

 

Kiều Mộ Vân cảm thấy khó chịu, muốn đẩy anh ra, nhưng mà không có sức. Cánh tay nhấc nhẹ lên một cái, lướt qua ngực anh.

 

Với Tạ Đồ Nam mà nói, đây giống như hành động động tình rồi mà còn từ chối.

 

Từ trước đến nay anh luôn kiềm chế dục vọng, nhưng mà không phải bây giờ, với cô.

 

Nhiệt độ trong phòng tăng lên, đèn tường màu vàng mờ, bóng dáng hai người đan xen chiếu lên cửa sổ.

 

Kiều Mộ Vân nhíu mày, gọi gì đó.

 

Giọng nói rất nhẹ, phát âm không rõ.

 

Nhưng Tạ Đồ Nam nghe được.

 

Cô gọi: "Tạ Đồ Nam."

 

Động tác anh khựng lại, tay chống bên tai cô, nhìn cô, gằn từng chữ: "Tôi là ai?"

 

Kiều Mộ Vân không hề tỉnh táo, tiếng gọi chỉ phát ra trong lúc vô thức. Áp lực trên người mất đi, cô ngọ nguậy, cố lăn sang bên cạnh.

 

Nhưng tay Tạ Đồ Nam đã chặn lại, cô không làm được, như con thú nhỏ bị mắc kẹt, bất lực và ngơ ngác.

 

Tạ Đồ Nam nhìn hành động của cô, dục vọng trong mắt dần tan đi.

 

Anh đang làm gì thế này.

 

Cô chẳng thể phản kháng, một chút cũng không có. Nếu là người khác, nếu tối nay anh không ở đó…

 

Tạ Đồ Nam nhắm mắt lại, từ từ đứng dậy, đặt Kiều Mộ Vân vào giữa giường, đắp chăn cho cô, đi tắm.

 

Lúc trở về, cô đã ngủ rồi, ôm góc chăn, cuộn tròn ở góc giường, tư thế ngủ thiếu an toàn.

 

Tạ Đồ Nam tăng nhiệt độ điều hòa lên, đến bên cửa sổ, châm điếu thuốc.

 

Màn đêm đen dày đặc, khu biệt thự lác đác vài ánh đèn.

 

Mắt anh dừng trên cửa sổ, không biết là đang nhìn cảnh ngoài hay bóng dáng Kiều Mộ Vân trên cửa kính nữa.

 

Căn phòng tĩnh lặng đến mức nghe được tiếng kim rơi.

 

Tạ Đồ Nam giữ nguyên tư thế, bất động, đến khi điếu thuốc cháy hết, anh ném tàn vào gạt tàn đầu giường, thoáng thấy ánh sáng trên gối.

 

Điện thoại Kiều Mộ Vân, để chế độ im lặng, có cuộc gọi đến, màn hình lặng lẽ sáng lên.

 

Người gọi hiện trên màn hình: Lâm Tây Trạm.

 

Tạ Đồ Nam cầm lên, nhìn vài giây, chậm rãi trượt nghe.


 

lust@veland
Chương trước Chương tiếp theo
Bình Luận (0 Bình Luận)