Đường Noãn cười nhạo một tiếng, ánh mắt chuyển động một vòng, cuối cùng dừng trên bình rượu quý ở tủ bên cạnh, sau đó đem bình nhỏ của Giang Miểu trực tiếp đổ vào bình rượu.
Diệp Thù Thần không kịp ngăn cản, sắc mặt đỏ bừng, “ Rượu của tôi! Cô làm gì? ” Hắn rất trân quý rượu ngon!
Đường Noãn nhún nhún vai, “ Vậy anh cảm thấy nên làm sao? Thứ này để lại cho các người, tôi không yên tâm. Tôi lấy đi, các người yên tâm sao? Ai biết những người khác có dị ứng hay không, rượu thuốc mạnh như vậy, lỡ như người ở tầng lầu này đều uống phải, mấy người tính làm gì?”
Sắc mặt Diệp Thù Thần tối sầm, hắn nổi giận, “ Sao cô không nghĩ tới đổ vào nhà vệ sinh?”
Đường Noãn dường như lúc này mới bừng tỉnh, “ Không nghĩ tới thật, ai biểu anh không nhắc tôi.” Dứt lời liền đem cái chai đưa cho hắn rồi lập tức đi xuống lầu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cô thừa nhận là bản thân cố ý. Cảm nhận được chút manh mối Diệp Thù Thần muốn nhắm vào mình, kết hợp với việc hắn đuổi cùng giết tận mình trong cốt truyện, cô không có biện pháp không giận chó đánh mèo.
Chẳng qua, cuốn sách này cũng có vận mệnh chú định gì đó phải không? Trong sách thì người làm chuyện này là cô.
Đương nhiên cũng là bản thân tự mình uống thuốc, không phải là không có âm mưu giống Giang Miểu mà đơn giản là không có cách chuốc thuốc Diệp Thù Yến.
Người đàn ông Diệp Thù Yến kia quá cẩn thận, hơn nữa nghe nói trước đó đã từng bị hạ thuốc một lần, sau đó dường như không còn uống rượu ở nơi công cộng nữa.
Trong sách, Giang Miểu đã dự liệu từ trước, chậm rãi rãi hoa trên chăn hơn một tháng trời, nhưng đối phương trải chăn bao lâu, Đường Noãn liền dày vò bấy lâu.
Ở tình huống bị bức bách sau một hồi đổi trắng thay đen, cùng với thái độ của Diệp Thù Yến đối với cô từ trước tới nay, cuối cùng tại thời điểm Đường Noãn biết được Đường Dịch muốn tiết lộ thân thế của mình trong cuộc họp báo của Diệp gia, cô gần như hỏng mất, vì thế liền “ tiên hạ thủ vi cường*”, được ăn cả ngã về không, ngủ Diệp Thời Yến.....
*ra tay trước sẽ chiếm được nhiều lợi thế
Aish, vừa rồi thất sách rồi, tư duy Đường Noãn bỗng nhiên nhảy lên, đáng lí phải thuận thế đưa Viagra cho Giang Miểu luôn, khẳng định khi nhìn đến nó, biểu tình đối phương sẽ cực kì xuất sắc.
Tính thử, chờ một lát Đường gia tới nói chuyện từ hôn, lại đưa cho Diệp Thù Yến cũng giống nhau, làm trò trước mặt mọi người, hiệu quả nhất định sẽ tăng cao, ha ha ha ......
Nghĩ lại vẫn cảm thấy tiếc nuối, sớm biết như vậy nên mua nhiều thêm một hộp, hai lần có trò để xem, cô không chê nhiều nha.
Người đang nghe Giang Trạm nói về hạng mục quy hoạch - Diệp Thù Yến - đáy mắt đầu tiên là hiện lên thần sắc cổ quái, sau đó bỗng nhiên lạnh lùng: Hộp thuốc kia quả nhiên là đưa cho anh....
Rõ ràng là chính cô muốn đòi tiền từ hôn, lại còn muốn giận cá chém thớt anh.
Đường Noãn đang muốn vui vẻ, bỗng thấy lạnh sống lưng, đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Diệp Thù Yến, trong nháy mắt kia, giống như Diệp Thù Yến đã đọc được suy nghĩ của cô.
Nhưng nhìn lại khoảng cách, vẫn còn ở ngoài 3 mét, lập tức nhẹ nhàng thở ra, sau đó nhanh chóng quét sạch suy nghĩ, bước vào phạm vi 3 mét liền đem chuyện mới nhìn thấy suy nghĩ một lần từ đầu đến cuối. Tất nhiên không phải là cô không muốn dùng miệng nói, chủ yếu là sợ người nào đó sẽ không cho cô cơ hội.
Quả nhiên, khi Đường Noãn vừa mới ngồi xuống bên cạnh Diệp Thù Yến, đã thấy Diệp Thù Thần với Giang Miểu bước vào, nhìn đến cô còn chưa nói được lời nào, bộ dáng thở phào nhẹ nhõm.
“ Giang tiểu thư tới rồi!” Diệp Thù Thần nâng cao âm lượng thông báo.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Giang Miểu điều chỉnh tâm tình cũng thật mau, một bộ dáng hào phóng thỏa đáng, còn bộ dáng ai oán tuyệt vọng vừa rồi tựa như hoàn toàn không tồn tại.
“ Bác Diệp, ba, anh cả.... Thù Yến.” Cô cười chào hỏi.
Trên chỗ ngồi, ngoại trừ Diệp Thù Yến với Đường Noãn thì những người khác nháy mắt đều động.
Ông Diệp cười nói, “ Mau tới ngồi, lão già này thật có phúc khí.”
Ba Giang cũng có một bộ dáng vinh dự chung, tiếp đón Giang Miểu tới ngồi bên cạnh mình, vừa lúc đối mặt với Diệp Thù Yến. Giang Trạm giơ tay giúp cô rót nước, ông Diệp thì đem mâm trái cây gần mình đẩy qua.
Thái độ đối lập hoàn toàn với Đường Noãn phía trước, đây chính là thủ đoạn chèn ép trắng trợn.
Bọn họ không để ý tới Đường Noãn, Đường Noãn cũng không để ý tới bọn họ, móc điện thoại ra, kéo tay Diệp Thù Yến, “ Anh Thù Yến......”
“Đường Noãn! ” Diệp Thù Thần ngay lập tức đánh gãy lời nói của cô, thấy Đường Noãn và Diệp Thù Yến đều nhìn qua, hắn cười nói, “ Cô thích ăn cái gì?” Vừa nói vừa đem mâm trái cây mới bị đẩy đến trước mặt Giang Miểu đẩy đến trước mặt Đường Noãn, “ Tôi gọi người đưa lên một ít.”
Đường Noãn cười như không cười nhìn hắn một cái, “ Cảm ơn, tôi muốn ăn một chút bánh ngọt, làm phiền cậu rồi.
Diệp Thù Thần nói với giúp việc sau lưng, gương mặt vẫn giữ nguyên nụ cười, “ Không phiền.”
Dứt lời liền tự mình đón lấy đồ người phục vụ đem tới, là mấy thứ ăn vặt với đồ uống.
Mấy người họ Diệp, Giang nhìn thấy thì nhíu mày, mắt thấy Giang Trạm định mở miệng, Giang Miểu nhanh chóng khơi mào đề tài khác, “ Thù Thần nói bác muốn hỏi con chút chuyện phải không ạ?”
Bọn họ cũng không xem Đường Noãn khoe khoang, Giang Trạm nói tiếp, “ Chúng ta muốn làm một bộ phim về chủ đề hạng mục, chỉ có em hiểu biết về phương diện này...”
Đám người bắt đầu thảo luận, ông Giang thường hỏi ý kiến Diệp Thù Yến, anh ngẫu nhiên gật đầu, vâng một câu, dường như nghe rất nghiêm túc.
Diệp Thù Thần hơi nhẹ nhàng thở ra, cảm thấy Đường Noãn không có khả năng chẹn lọt đề tài này, đang muốn nghe cẩn thận, liền thấy Đường Noãn cầm điện thoại, tùy thời chuẩn bị túm tay áo Diệp Thù Yến.
Hắn cứng người, vội vàng phân thân chiếu cố Đường Noãn, tự mình xoay trái cây với điểm tâm tới trước mặt cô, quả thực cẩn thận tỉ mỉ.
Thấy Đường Noãn thích ăn cherry, Diệp Thù Thần liền vãy tay, kêu người bưng thêm đĩa khác. Cô ăn rất vô tư, dẫn đến thu hút ánh mắt liên tiếp của mấy người bên cạnh, nhưng chỉ nhìn chứ khó nói cái gì.
Nhưng thật ra Diệp Thù Yến nhìn bộ dáng tự phụ, thích ý của Đường Noãn, rất thưởng thức tâm thái thích ứng trong mọi tình cảnh này của cô.
Có lẽ bởi vì hắn thả lỏng tâm trạng, không có cổ khí thế lạnh như băng nhắc nhở thần kinh căng thẳng của Đường Noãn, cô nhất thời đắc ý vênh váo, thấy Diệp Thù Yến nhìn mình, không chỉ tự mình ăn, còn nhặt một trái đưa cho anh.
Trên bàn nhỏ lập tức yên tĩnh, Đường Noãn cũng âm thầm nói chết, cái tên người máy Diệp Thù Yến sao có thể ăn loại đồ ăn vặt kiểu này, đang nghĩ tới có nên nói đùa một chút rồi thu hồi hay không, xấu hổ thì xấu hổ, về sau cũng chẳng giao thao cùng đám người này.
Lại thấy Diệp Thù Yến đưa tay, lấy quả cherry trong tay cô, tự nhiên bỏ vào miệng. Đường Noãn không khỏi ngơ ngác, đột nhiên cảm thấy trái cherry kia đặc biệt ngon miệng.
Diệp Thù Yến cúi đầu nhìn Đường Noãn, “ Sao vây?” Tâm tình của anh giống như không tệ, cô dường như còn nghe ra chút ý tứ trêu đùa từ trong giọng nói đạm mạc của anh.
Trong lòng Đường Noãn nhảy dựng, rất xấu hổ, sau đó bắt đầu tìm Diệp nhị gây phiền toái , “ Ăn xong có chút khát nước, hẳn là nên uống chút rượu vang đỏ.”
Diệp Thù Thần: .....
Đường Noãn nói xong cũng phản ứng lại, lời của mình giống như có chút ẩn ý, nhưng nhìn bộ dáng Diệp nhị thiếu gia với Giang Miểu nháy mắt khẩn trương lên, cô lại thả lỏng, cười hỏi, “ Không có sao?” Hơi có chút giống tiểu nhân đắc ý.
Diệp Thù Thần không tự giác nhìn người phục vụ sau lưng, liền thấy Diệp Thù Yến nâng mắt nhìn hắn, “ Em không phải vừa đi lấy rượu?”
Diệp Thù Thần cứng người, vội vàng cười nói, “ Đương nhiên, một lát liền đưa lên.”
Hắn vừa nói xong đã thấy phục vụ bưng khay lại đây, ở trên là rượu vang đỏ đã chuẩn bị tốt, “ Phu nhân kêu tôi bưng lên.”
Diệp Thù Thần trong nháy mắt nghi hoặc, hắn vừa mới kêu người đem chai rượu đó xử lý, rượu này ở đâu ra?
Ngước lên, thấy mẹ hắn đứng cách đó không xa nhìn hắn hơi hơi gật đầu, thì ra là mẹ đã an bài, vậy thì không kỳ quái, trong lòng lập tức trấn định.
Chẳng qua khi quay đầu bắt gặp ánh mắt ý tứ sâu xa của Đường Noãn, trong lòng Diệp Thù Thần vẫn bị đè nén. Hắn vốn muốn chạy nhanh tìm cơ hội giải thích một chút với anh trai trước, không ngờ lại phải chịu đựng sắc mặt của người phụ nữ này.
Nghĩ đến bình rượu ngon kia của mình, Diệp Thù Thần càng nghĩ càng giận, thời điểm đưa ly rượu tới tay Đường Noãn, nhịn không được nhìn cô bằng ánh mắt cảnh cáo.
Ha, hắn làm thái độ gì đây, tinh thần Đường Noãn phấn chấn!
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cô không hề nói mình có nhu cầu gì, chỉ ngồi nhìn chằm chằm ly rượu, giống như bên trong đã bị hạ độc.
Diệp Thù Thần cắn răng, Giang Miểu tiếp tục nhắc lại đề tài cũ, làm mọi người lần nữa bỏ qua Đường Noãn.
Các ông lớn nói chuyện chính sự, Đường Noãn tự nhiên không tiện chen vào, nhưng cho rằng như vậy cô sẽ không có biện pháp hả?
Cô có thể mã hóa giọng nói nha, tuy rằng là đơn phương tự nghĩ:
[ Cái này không phải là rượu bị mình bỏ thuốc chứ? Chắc Diệp Thù Thần cũng không dám, sách nói loại hỗn hợp rượu kia với rượu vang đỏ đối với người thường cũng sinh ra hiệu quả dị ứng giống Giang Miểu, hắn tinh thông các loại rượu, hẳn là biết.]
[ Chẳng qua hắn thế mà còn dám uy hiếp mình, rốt cuộc ai mới là người làm chuyện xấu chứ?]
[ Không được, mình phải hù dọa hắn, nhưng không dùng điện thoại được, nếu anh Thù Yến cùng mình nói mấy câu thì tốt rồi.]
[Cũng không cần một hai phải đáp lời, quay đầu nhìn mình là được, chỉ cần nhìn mình là được.]
[ Anh Thù Yến, mau nhìn em nào, cầu anh đó, mau nhìn tiểu bảo bối của anh đi, tiểu bảo bối yêu cầu chú ý...]
Diệp Thù Yến bị cô làm nhức đầu, nhịn không được nghiêng đầu nhìn cô.
Đường Noãn lập tức “ bắt giữ” ánh mắt của anh, làm bộ làm tịch hỏi, “ Sao vậy? Anh Thù Yến?”
Diệp Thù Yến: →_→
“ Anh muốn nếm thử không?” cô giơ ly rượu hỏi, “ Tuy rằng trước đó có đổi một lần....”
“ Nói thầm chuyện gì vậy.” Diệp Thù Thần nghe được thì hãi hùng khiếp vía, vội vàng nâng ly đánh gãy lời cô, “ Ba, Bác Diệp, anh hai, anh Trạm, đây chính là loại rượu quý mà con sưu tầm được, biết mọi người thích nên đặc biệt lấy ra để mọi người nếm thử, chút tấm lòng mong mọi người đừng chê. ”
Đường Noãn cười nói, “ Không có gì, chỉ là khuyên anh Thù Yến uống một chút, lúc trước là do ở ngoài nên không yên tâm, bây giờ là ở trong nhà, khó được cơ hội này, lại là rượu của em trai, hẳn là không có vấn đề.”
“ Kia đương nhiên,” Diệp Thù Thần cắn răng mỉm cười, giơ ly rượu lên mời mọi người, “ Rượu ngon không thể không thử.” Dứt lời liền dẫn đầu uống một ngụm.
Đường Noãn nhìn Giang Miểu chờ mọi người đều uống, lúc này mới tự phụ nhấp một ngụm.
Đáy lòng Diệp Thù Yến nhịn không được cười, loại tích cách cẩn thận này, có thời điểm vẫn rất đáng tin cậy, anh cũng uống theo.
Không thể không nói, khả năng thưởng rượu của Diệp Thù Thần không tồi, hương vị rượu vang đỏ này đúng thật là không tệ, Diệp Thù Yến khó được đi theo Đường Noãn, uống nhiều hơn hai ngụm.
Năm phút sau, cảm nhận được có luồng nhiệt dâng lên trong cơ thể, Diệp Thù Yến đột nhiên nhìn về phía Đường Noãn, liền thấy cô cũng ngẩng đầu trừng mắt anh, đáy mắt viết lời thô tục.
Hai người không hẹn mà cùng quay đầu nhìn những người khác.
Không cần phải hoài nghi, trên mặt mỗi người ở đây đều là vẻ mặt đang kiềm nén, chịu đựng. Giang Miểu uống tương đối nhiều, gương mặt trắng nõn ửng hồng, mắt hạnh long lanh nước.
Đường Noãn nghiến răng, “ Diệp Thù Thần......”
Diệp Thù Thần cũng ý thức được tình hình, đang muốn tìm người phục vụ kia hỏi tình huống thì thấy mẹ hắn – Tôn Uyển Thu vội vã chạy lên “ Lão Diệp, mau xuống đây một chút, người Đường gia tới....”
Sau đó nhìn trước mặt đều là những gương mặt đỏ hồng ẩn nhẫn, “ Sao lại thế này? Mọi người đều làm sao vậy? Chỗ nào không thoải mái?”
Hô hấp Diệp Thù Thần có chút khó khăn, “ Mẹ, rượu này từ đâu ra?”
Tôn Uyển Thu nói, “ Không phải do con đem đến hả? Lấy từ trang trại ở Pháp năm ngoái, vẫn luôn luyến tiếc uống.”
“ Con cũng thật là, rượu tốt như vậy sao lại tùy tiện giao cho một người hầu đi xử lý?”
Diệp Thù Thần mơ hồ thông suốt, “ Cho nên mẹ.....”
“ Mẹ giúp con đưa rượu đến đây sau đó dãy dỗ người hầu khia một chút.”
Diệp Thù Thần:......
Giang Miểu:......
Đường Noãn:.......
Đường Noãn ngẩng đầu nhìn biểu tình như muốn ăn thịt người của Diệp Thù Yến, phản ứng đầu tiên thế mà là, hắn cũng quá xui rồi, cẩn thận lâu như vậy lại để lần đầu tiên của mình là do mắc mưu, sau này sẽ không lưu lại bóng ma tâm lý chứ....
Diệp Thù Yến nhắm mắt, gằn giọng, “Đường.....Noãn......”
Đường Noãn sợ tới mức lập tức xoay người chạy, trời muốn giết ta!
Hôm nay còn có thế lui hôn không?
Hãy đăng nhập hoặc tạo tài khoản để gửi bình luận