Chương 34
Tạ Thanh Minh nhìn Trạm Hi, nói: “Có thể lo cho bản thân mình, cũng là một loại năng lực lợi hại.”
Trạm Hi cười hỏi: “Anh tới tìm tôi, rốt cuộc là vì cái gì?”
“Vì Phương Trình Tắc.” Tạ Thanh Minh nói thẳng: “Tôi muốn nhờ anh tiến cử Phương Trình Tắc với Cố gia.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trạm Hi hơi khựng lại, Tạ Thanh Minh nói: “Đừng hiểu lầm, Phương Trình Tắc không biết hôm nay tôi đến tìm anh. Tôi chỉ cảm thấy cậu ta là một nhân tài có thể trọng dụng, nếu chỉ dạy học ở trường thì có hơi đáng tiếc.”
Trạm Hi không lên tiếng, anh biết Phương Trình Tắc có tài, nhưng cũng biết thái độ của Phương Trình Tắc đối với quân phiệt.
“Tôi sẽ không để anh chịu thiệt, có đem đến một món quà để cảm ơn.” Tạ Thanh Minh lấy ra một hộp nhỏ làm bằng gỗ đàn hương, bên trong là một viên ngọc cổ có màu sắc bóng được làm thành hình chiếc khóa bình an, phía trên khóa xỏ một sợi dây màu đỏ.
“Đây là vật tôi tìm được khi trong một lần đi Tây Tạng, viên ngọc cổ này được khảm trong bánh xe cầu nguyện, không biết đã xoay được mấy trăm nghìn vòng, là một vật rất may mắn.” Tạ Thanh Minh nói: “Thế nào?”
Có thể là vì nể mặt chiếc khóa bình an này, Trạm Hi gật đầu đồng ý.
Tạ Thanh Minh yên lòng, Trạm Hi đã đồng ý thì không gì là không thể.
Buổi chiều Lâm Nguyễn gọi điện thoại nói cậu sắp về, không cần Thế Ninh tới đón. Không lâu sau Lâm Nguyễn đã về, trong ngực ôm một bó hoa hồng đỏ tươi, đi thẳng đến trước mặt Trạm Hi.
Trạm Hi có chút kinh ngạc, phía sau hoa hồng mềm mại xinh đẹp là khuôn mặt tươi cười của Lâm Nguyễn, so với hoa hồng còn xinh đẹp hơn.
“Đây là do em mua?” Trạm Hi nhận hoa hồng.
Lâm Nguyễn gật đầu, nói: “Em nghe người ta nói, yêu đương thì phải tặng hoa.”
Trạm Hi nhận bó hoa, đôi mắt khẽ sáng lên. Trong đoạn tình cảm này, vẫn luôn là Trạm Hi chủ động. Đây là lần hiếm hoi Lâm Nguyễn chủ động biểu đạt tình cảm của mình.
Trạm Hi nhìn Lâm Nguyễn, bàn tay vuốt ve cổ cậu, trao cho cậu một nụ hôn sâu.
Có lẽ Lâm Nguyễn vẫn không biết nụ hôn này thể hiện điều gì, nhưng Trạm Hi vẫn rất vui vẻ.
Mặt Lâm Nguyễn ửng đỏ, nụ hôn của anh khiến cậu hơi thở gấp, cậu nhìn Trạm Hi, hỏi: “Ngài thích không?”
“Tôi rất thích.” Trạm Hi nhìn Lâm Nguyễn, trong mắt như có biển sao.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chạng vạng tối trời đổ cơn mưa nhỏ, sắc trời u ám, màn đêm tối đen không một vì sao. Bức rèm trong nhà kính vẫn kéo kín như cũ, nước mưa đọng lại trên kính, phát ra âm thanh rất nhỏ.
Lâm Nguyễn mặc một chiếc sườn xám màu đen, hoa văn vàng đậm chuyển động trong ánh đèn. Nếu là ngày thường, có lẽ đây cũng chỉ là một bộ quần áo xinh đẹp, chỉ là hiện giờ Lâm Nguyễn đang nằm trên ghế dài, vạt sườn xám bị vò đến nhăn nhúm, phần xẻ tà không cẩn thận bị vén lên làm lộ ra một khoảng đùi có không ít dấu tay và vết cắn.
Hai nút cổ áo bị cởi ra, trừ cái này ra thì nửa người trên của cậu vẫn rất chỉnh tề nguyên vẹn, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy dấu vết ẩm ướt bên trong chiếc sườn xám màu đen.
Lâm Nguyễn khẽ thở dốc, hai tay của cậu đang bị cà vạt trói trên đỉnh đầu, ngoài ra trên người cậu không còn trói buộc nào nữa.
Trạm Hi sẽ chừa cho Lâm Nguyễn một con đường thoát, tăng thêm chút mỹ cảm cho việc thưởng thức và hưởng thụ.
“Tiên sinh.” Giọng Lâm Nguyễn vẫn có chút run.
“Ừ?” Thanh âm của Trạm Hi tràn đầy lười biếng cùng thỏa mãn, anh ôm lấy Lâm Nguyễn, bàn tay như có như không xoa lưng Lâm Nguyễn.
Lâm Nguyễn nhích người đến gần Trạm Hi, trên mặt cậu vẫn còn ửng đỏ, từ gương mặt đến khóe mắt đều hồng hồng, so với hoa hồng còn kiều diễm hơn.
Lâm Nguyễn muốn Trạm Hi thay quần áo cho cậu, Trạm Hi không đồng ý, nhéo nhéo gáy cậu
Lâm Nguyễn khẽ run, nghe Trạm Hi nói: “Rất đẹp.”
Cậu hơi khựng lại, có chút ngượng ngùng: “Rất đẹp ạ?”
“Rất đẹp.”
Lâm Nguyễn càng ngượng ngùng, đôi mắt lại sáng lấp lánh, nói: “Tiên sinh có thể vẽ em không?.”
Trạm Hi dừng động tác, anh phát hiện trong đầu Lâm Nguyễn có rất nhiều ý tưởng kỳ diệu, ví như hiện giờ, cả người cậu đều là dấu vết tình dục, nhưng lại dùng đôi mắt trong suốt nhìn anh.
Trạm Hi đi ra, nửa người trên trần trụi, từng đường nét trên cơ ngực và cơ bụng hiện ra xinh đẹp nhưng lại không khoa trương. Lâm Nguyễn thấy sau lưng anh có dấu vết do mình tạo ra, ngượng ngùng rụt người lại.
Trạm Hi đem giấy bút và bảng vẽ, dựa vào ánh đèn phác họa lại hình dáng của Lâm Nguyễn.
Cổ tay cậu vẫn đang bị buộc chặt đặt trên gối, nghiêng đầu, không biết là vì khẩn trương hay ngượng ngùng mà dứt khoát nhắm mắt lại. Màu đen của sườn xám không che được đôi chân thon dài trắng nõn. Cậu nằm ở đó giống như yêu tinh gặp chàng thư sinh, cả người toát ra hơi thở mờ ám trụy lạc.
Em ấy thực sự đã trưởng thành rồi, Trạm Hi âm thầm thở dài.
Vài ngày sau, vương phủ lại cho người đến mời Trạm Hi, vẫn là vì hôn sự của Thất cách cách. Trạm Hi cũng sắp quên mất chuyện này.
“Đã tra ra chưa?” Trạm Hi hỏi: “Chuyện của Thất cách cách là thế nào?”
Thế Ninh cầm áo cho anh, hai người đi thẳng ra ngoài.
“Đã tra ra được.” Thế Ninh nói: “Vào Tiết Xuân Phân, vương phủ vì muốn trồng hoa nên đã mời vài thợ có tay nghề về. Trong số đó có một thanh niên trẻ tuổi, không biết thế nào lại bắt chuyện được với Thất cách cách. Vài lần nói chuyện qua lại với nhau Thất cách cách bèn phải lòng cậu ta.”
“Thanh niên kia đang là sinh viên, lúc ở cùng Thất cách cách cũng có dạy cho nàng vài chuyện. Thất cách cách đã lâu không tiếp xúc với bên ngoài, rất tin tưởng lời nói của cậu ta, không chỉ thay đổi trang phục tóc tai mà còn nói với Lý Trắc phúc tấn rằng muốn tự do hôn nhân.” Thế Ninh nói: “Lý trắc phúc tấn là một người rất quy củ, cho rằng chuyện Thất cách cách tiếp xúc với nam nhân bên ngoài là chuyện tư thông, vô cùng mất mặt, cho nên mới sốt ruột tìm chồng cho Thất cách cách. Con trai lớn của Dư bối lặc tuy không phải hạng tốt lành nhưng nhà bọn họ không có mẹ chồng, hơn nữa con trai lớn cũng là con trưởng, tài sản sau này đều thuộc về anh ta. Lý Trắc phúc tấn nhìn trúng điểm này nên muốn nhanh chóng kết thông gia với bọn họ.”
Trạm Hi hỏi: “Thanh niên mà Thất cách cách quen là người thế nào?”
“Cậu ta là một sinh viên nghèo.” Thế Ninh nói: “Cậu ta đến vương phủ làm công, quen biết Thất cách cách, từ chỗ của Thất cách cách lấy được không ít đồ trang sức. Những chuyện còn lại không tra được.”
Thế Ninh ngừng một lát, lại nói: “Tôi luôn cảm thấy cậu ta có gì đó không đúng. ”
Trạm Hi vẫn không ngừng bước: “Tứ Cửu thành này vẫn còn có người mà chúng ta không thể tra ra, đương nhiên là có vấn đề.”
Thế Ninh mở cửa xe cho Trạm Hi, khởi động ô tô, chậm rãi chạy trên con đường đầy cây bạch quả.
Lâm Nguyễn vừa tới trường liền cảm thấy không đúng, mọi người xung quanh đều đang nhìn cậu thì thầm to nhỏ. Trực giác cho cậu biết, những ánh mắt đó không mấy thiện ý.
Vừa đi đến dưới lầu bèn thấy một đống người đang vây quanh bảng thông báo của trường, có người thấy Lâm Nguyễn đi tới, nháy mắt đám đông liền xôn xao. Lâm Nguyễn không rõ nguyên nhân, nhưng lại bị tình huống này dọa cho sợ hãi.
Mạnh Chân đột nhiên vọt vào đám người, hét to: “Nhìn cái gì mà nhìn, tránh ra!”
Người đứng xem náo nhiệt có số ít rời đi cũng có một đám người đứng lại hóng chuyện. Một tờ giấy từ đâu bay xuống dưới chân Lâm Nguyễn, cậu nhặt lên xem thì phát hiện trên đó có viết vài dòng chữ đỏ, nói Lâm Nguyễn không phải là thiếu gia xuất thân giàu có, nói thân phận cậu thấp hèn, là nam thiếp của một nhà giàu có, không khác kỹ nữ đào hát là mấy. Vài dòng chữ nhỏ kể chi tiết thân thế của Lâm Nguyễn, thậm chí còn biết thân phận con dâu nuôi từ bé của cậu.
Sắc mặt Lâm Nguyễn vô cùng xấu, cậu đi đến trước bảng thông báo, phát hiện trên đó đều dán đầy tờ giấy như cậu đang cầm. Dòng chữ đỏ chi chít như xếp chồng lên nhau, vô cùng nổi bật. Người xung quanh nhìn cậu, trong ánh mắt đều mang theo mỉa mai châm chọc và ác ý.
Mạnh Chân xé toàn bộ giấy dán trên bảng thông báo ném vào thùng rác, thấy Lâm Nguyễn đi đến, cũng không nói gì thêm, kéo Lâm Nguyễn rời đi.
Hai người bọn họ chạy thẳng lên sân thượng, gió trên sân thượng rất lớn nhưng không có người, cũng xem như yên tĩnh.
Trong tay Lâm Nguyễn còn siết chặt tờ giấy cậu nhặt được ban nãy, Mạnh Chân nhìn thấy lập tức giật lấy ném đi.
“Lâm Nguyễn, cậu không sao chứ.” Mạnh Chân lo lắng nhìn cậu.
Lâm Nguyễn lắc đầu.
Mạnh Chân nói: “Hôm nay tôi vừa tới đã nhìn thấy những thứ này, không chỉ dán trên bảng thông báo, mỗi phòng học đều có người ném thứ này vào từ cửa sổ, cũng không biết là do ai làm.”
Mạnh Chân nói xong, quay sang nhìn sắc mặt Lâm Nguyễn.
Đến lúc này Mạnh Chân cũng không hỏi Lâm Nguyễn mọi chuyện rốt cuộc là như thế nào. Lâm Nguyễn bình tĩnh lại, cũng cảm thấy nên giải thích với Mạnh Chân.
Hai người dựa vào góc tường gần đó.
“Quả thực tôi được bán cho tiên sinh nhà tôi.” Lâm Nguyễn nói: “Lúc đó tôi còn rất nhỏ, trong nhà nghèo túng, cha lại xảy ra chuyện không may nên cần tiền cho ông chạy chữa. Khi đó nếu không bán tôi đi, cả nhà chỉ còn cách ngồi chờ chết.”
“Sau đó tôi đi theo tiên sinh, tiên sinh đối với tôi rất tốt, người của Lan Công quán cũng rất tốt. Nói là con dâu nuôi từ bé, kỳ thật cũng chỉ là hạ nhân mà thôi.” Lâm Nguyễn nhìn Mạnh Chân: “Không kinh khủng như những gì mà tờ giấy kia viết.”
Mạnh Chân gật đầu, nắm chặt tay Lâm Nguyễn: “Tôi tin tưởng cậu.”
“Thân phận của tiên sinh không bình thường, cho nên lúc ở trường tôi chưa bao giờ nhắc đến, lúc nhà trường thống kê thông tin gia đình tôi cũng vẫn luôn để trống.” Lâm Nguyễn nhìn Mạnh Chân: “Những việc này đều từ rất lâu rồi, tôi không phải cố ý giấu cậu.”
Mạnh Chân lại gật đầu: “Tôi hiểu rồi, chỉ là không nghĩ tới lúc nhỏ cậu lại khổ như vậy.”
“Thật ra cũng tốt.” Lâm Nguyễn nói: “Những việc xảy ra lúc nhỏ, tôi cũng không nhớ rõ lắm. Sau đó lại đến bên cạnh tiên sinh, ăn no mặc ấm, gia chủ cũng không phải là người đánh mắng vô cớ, cũng không chịu khổ cực gì.”
“Những chuyện đó sao lại giống nhau được?” Mạnh Chân nói: “Ăn no mặc ấm, nhưng bản thân lại không phải của mình.”
Lâm Nguyễn sửng sốt, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một loại cảm xúc nói không nên lời.
Hãy đăng nhập hoặc tạo tài khoản để gửi bình luận