TÌM NHANH
Nữ Phụ Thế Thân Không Nhẫn Nhịn Nữa
View: 128
Chương trước
Chương 20
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC
Upload by SAC

Kim Phỉ đầu tiên là ngẩn người, sau khi hoàn hồn thì vội hỏi: “Nguyệt Nguyệt, con đói bụng rồi đúng không?”

 

“Có một chút.” Quý Vũ thành thật trả lời.

 

Kim Phỉ bật cười: “Vậy vào bếp với mẹ xem thử đi, tiện tìm gì đó lót dạ trước.”

 

Nói xong bà còn cảnh cáo liếc ông Tô một cái.

 

Ông Tô hừ một tiếng, cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa, chỉ mặt lạnh đi theo phía sau.

 

“Ông theo làm gì nữa?” Kim Phỉ cạn lời.

 

Ông Tô mất hứng đáp: “Tôi sợ hai người lén lấy đồ nhà tôi không được à?”

 

“Ông… ông đúng là hết nói nổi.” Kim Phỉ tức đến không biết nên nói gì.

 

Quý Vũ vội vàng hòa giải: “Được rồi được rồi, đừng cãi nhau nữa.”

 

“Ai thèm cãi với bà ấy.” Ông Tô lẩm bẩm một câu rồi đứng ở cửa bếp đi tới đi lui.

 

Quý Vũ và Kim Phỉ nhìn nhau, cả hai đều nhịn không được muốn cười nên nhanh chóng quay lưng đi, sợ bị ông Tô nhìn thấy rồi lại kiếm chuyện.

 

Đầu bếp nhà họ Tô nấu ăn rất ngon, hơn nữa không biết có phải hiểu khẩu vị của Tô Nguyệt hay không mà Quý Vũ cảm thấy đồ ăn ở đây còn hợp khẩu vị hơn cả ở nhà họ Lục. Vì vậy cô không nhịn được mà ăn thêm một bát cơm.

 

Kim Phỉ nhìn mà đau lòng, liên tục gắp thức ăn cho cô. Ông Tô cũng thỉnh thoảng liếc sang phía cô, dường như muốn nói gì đó nhưng lại cố nhịn xuống.

 

[Tôi thấy ông ấy muốn mắng cô, nhưng lại sợ ảnh hưởng khẩu vị của cô.] Hệ thống suy đoán.

 

“Tiểu Bùi nhà tôi đúng là thông minh.” Quý Vũ khen anh.

 

Hệ thống im lặng không nói nữa.

 

Bữa cơm kéo dài gần hai tiếng. Ăn xong Quý Vũ cũng không vội rời đi mà ở lại đến tận 11 giờ đêm.

 

“Trễ thế này rồi, hay hôm nay ở lại đi?” Mãi đến khi tiễn Quý Vũ ra xe, Kim Phỉ vẫn còn khuyên.

 

Ông Tô lững thững đi phía sau, không vui nói: “Bà quản nó làm gì, người ta còn nhớ nhà mình cơ mà.”

 

“Đây cũng là nhà của Nguyệt Nguyệt.” Kim Phỉ liếc ông một cái rồi quay sang nhìn Quý Vũ: “Con thật sự không ở lại sao?”

 

“Hôm nay thì không được rồi, mai con lại qua nhé, rồi ở lại một đêm luôn.” Quý Vũ dịu dàng đáp.

 

Vừa nghe cô nói ngày mai còn tới, Ông Tô lập tức dựng thẳng tai lên. Biểu cảm trên mặt vừa như vui vẻ lại vừa cố nhịn, nhìn cực kỳ vi diệu.

 

Kim Phỉ cũng rất vui: “Được, vậy tối nay về con nghĩ xem muốn ăn gì rồi nhắn cho mẹ, sáng mai mẹ đi siêu thị mua.”

 

“Ngày mai sáng con cũng đi cùng nhé, mẹ nhớ gọi điện cho con.” Quý Vũ cười tươi, nói xong còn vẫy tay với ông Tô: “Ba, mai gặp.”

 

“Phiền phức thật, tới nhiều như vậy làm gì.” Ông Tô ngoài miệng chê bai, nhưng khóe môi cuối cùng vẫn cong lên một chút.

 

Giá trị thù hận: 85.

 

Quý Vũ mỉm cười, dưới ánh mắt dõi theo của hai người lớn mà lái xe rời đi.

 

[Ba mẹ cô tha thứ dễ hơn tôi tưởng tượng nhiều.] Hệ thống dùng giọng điện tử nhắc nhở.

 

“Đã đuổi con gái ra khỏi nhà rồi mà vẫn còn cho một khoản tiền lớn, vậy thì làm sao có thể thật sự yên lòng được chứ.” Quý Vũ cong môi cười: “Tô Nguyệt thật ra rất hạnh phúc, đáng tiếc có một khoảng thời gian quá dài, cô ấy lại xem nhẹ loại hạnh phúc đó.”

 

Hệ thống nghĩ đến cốt truyện, nhất thời cũng không biết nên nói gì.

 

Sau khi lái xe về đến nhà, Quý Vũ không xuống xe ngay mà dừng xe, hạ ghế xuống rồi ngẩn người. Kết quả bất cẩn ngủ quên lúc nào không hay.

 

[Quý tiểu thư, máy sưởi vẫn đang bật, cô như vậy rất dễ bị ngộ độc khí carbon monoxide.] Hệ thống nhắc nhở.

 

Nhưng Quý Vũ ngủ quá say, hoàn toàn không đáp lại anh.

 

Hệ thống lại gọi cô hai lần nữa. Sau khi vẫn không nhận được phản hồi, anh khẽ thở dài. Giây tiếp theo, một bóng người cao gầy xuất hiện ở ghế phụ, đưa tay tắt máy sưởi.

 

Làn da anh rất trắng, sống mũi cao thẳng, gương mặt không có chút khuyết điểm nào. Dù là đôi mắt phượng dài hẹp, đôi môi mỏng hay đường quai hàm sắc nét đều mang đến cảm giác lạnh nhạt trời sinh. Nhưng nốt ruồi lệ dưới mắt phải lại làm dịu đi phần lạnh lùng ấy, giống như viên ngọc tinh khiết nhất trên đời, sạch sẽ, xa cách, khiến người ta không dám tới gần.

 

Anh nghiêm túc nhìn Quý Vũ đang ngủ, suy nghĩ xem nên gọi cô dậy hay lấy cho cô một tấm chăn.

 

Đúng lúc anh còn đang suy nghĩ, Quý Vũ trong mơ khẽ hừ một tiếng, mơ mơ màng màng mở mắt ra, chỉ nhìn thấy một gương mặt quen thuộc trước mắt.

 

“Em mơ thấy anh.” Cô lẩm bẩm như mèo con rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.

 

Mơ thấy ai?

 

Hệ thống khựng lại, ngẩng đầu nhìn hình ảnh mô phỏng ban đầu của mình trong gương chiếu hậu.

 

Khi Quý Vũ tỉnh lại thì đã là rạng sáng. Cô tiện tay cầm chiếc chăn trên người xuống, vừa đi về phía căn biệt thự tân hôn vừa trò chuyện với hệ thống: “Anh đoán xem Lục Thành có ở nhà không?”

 

[Đầu tiên, hôm nay là ngày về nhà cũ ăn cơm, theo lệ thường anh ta sẽ ở lại một đêm. Thứ hai, cô còn chọc giận anh ta, hiện tại anh ta đang tức cô, vậy nên khả năng lớn là không ở nhà.] Hệ thống phân tích từng câu từng chữ.

lust@veland
Chương trước
Bình Luận (0 Bình Luận)