TÌM NHANH
NĂM THỨ HAI SAU KHI KẾT HÔN
View: 1.850
Chương trước
Chương 99_ Dư Tình (13) – Hết
Upload by Byredo
Upload by Byredo
Upload by Byredo
Upload by Byredo
Upload by Byredo
Upload by Byredo
Upload by Byredo
Upload by Byredo
Upload by Byredo
Upload by Byredo
Upload by Byredo
Upload by Byredo
Upload by Byredo
Upload by Byredo

Dư Tình từ phòng trà bước ra, đã thấy Đào Lật đang chìa tay xin kẹo từ Tưởng Dược, mà anh còn thực sự đưa cho cô ấy. Đào Lật vừa nhìn thấy Dư Tình thì ngay lập tức cười gian xảo, lắc lắc mấy viên kẹo trong tay: “Chị Tình, kẹo cưới này!”

 

Dư Tình chợt hiểu ra, mặt hơi đỏ, có phần bất đắc dĩ: “Chỉ biết ăn, ăn, ăn thôi.”

 

Đào Lật cười khúc khích, nháy mắt đầy ẩn ý. Dư Tình cầm cốc nước đi về chỗ ngồi, Tưởng Dược mỉm cười nhẹ, đi theo cô. Anh vào văn phòng của cô, lấy cả gói kẹo giấu trong túi ra, đặt lên bàn làm việc của cô.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

Dư Tình đưa cốc nước trên tay cho anh, là cốc giấy dùng một lần: “Có bị tắc đường không?”

 

Tưởng Dược nhẹ giọng: “Không, anh đi đường cao tốc phía Nam thành phố.”

 

Dư Tình gật đầu. Cô thu dọn đồ đạc trên bàn, lấy túi xách, bỏ cả gói kẹo vào. Trong túi có một bộ hồ sơ bệnh án. Cô đóng túi lại, đeo túi lên vai, dáng vẻ gọn gàng trong bộ đồ quần tây, nhẹ nhàng nói: “Đi thôi.”

 

Tưởng Dược ném chiếc cốc, đi cùng cô ra khỏi văn phòng, tiện tay giúp cô xách túi. Động tác này tự nhiên đến mức cô cũng để mặc anh làm. Đám Đào Lật túm tụm lại, thì thầm bàn tán, cười tươi rói.

 

Mặt Dư Tình hơi nóng, lườm Đào Lật một cái, rồi quay lại nhìn Tưởng Dược. Anh vẫn giữ nụ cười nhã nhặn, phong thái lịch lãm.

 

Dư Tình nói khẽ: “Đừng để ý đến bọn họ.”

 

Tưởng Dược cúi đầu đáp: “Họ mới phát hiện ra thôi.”

 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Mặt Dư Tình càng đỏ hơn.

 

Ra khỏi tòa nhà của phòng làm việc Vân Xích, bước xuống tầng, mặt cô dần dịu lại. Cô bắt đầu lo lắng cho buổi tái khám hôm nay. Hẹp động mạch vành bẩm sinh cần phải điều trị và kiểm tra thường xuyên.

 

Cô liếc nhìn Tưởng Dược.

 

Tưởng Dược mở cửa xe, nghiêng người ra hiệu cho cô vào. Dư Tình thu hết suy nghĩ, cúi đầu ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn.

 

Tối qua khi nói chuyện điện thoại, cô có nhắc đến buổi tái khám hôm nay. Tưởng Dược lập tức nói sẽ đi cùng, nhưng anh không hỏi cụ thể tái khám về vấn đề gì. Lúc đó cô cũng bị anh làm phân tâm, không nhắc lại. Giờ ngồi trong xe, anh vẫn chưa biết.

 

Dư Tình nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, nhớ lại sự lo lắng của mẹ cô qua điện thoại.

 

Mẹ cô cho rằng căn bệnh này có thể nghiêm trọng, có thể nhẹ, nhưng bố cô đã ra đi vì nó. Hơn nữa, căn bệnh này có tính di truyền, chắc chắn sẽ khiến người ta e ngại. Nếu là trước đây, cô sẽ xem đây là vấn đề rất lớn. Khi đối diện với Từ Nhứ, cô đã luôn cảm thấy thấp kém hơn một bậc. Ngoài các lý do khác, đây cũng là một trong số các lý do.

 

Dư Tình vốn đã không có cảm giác an toàn, hơn nữa lại còn có căn bệnh này, điều đó càng trở nên nghiêm trọng hơn.

 

Cô suy nghĩ một chút rồi mở lời: “Ba năm trước, khi tôi còn làm ở phòng thiết kế Vận Nhiễm, có lần tôi đến hiện trường sửa bản vẽ và bất ngờ bị đau tim.”

 

Tưởng Dược đang cầm tay lái, nghe đến đây thì lập tức giảm tốc độ, quay sang nhìn cô.

 

Dư Tình ngước lên, ánh mắt giao nhau với anh.

 

Cô nói: “Sau đó, Ôn Dạng đưa tôi đến bệnh viện. Chụp mạch máu cho thấy tôi bị hẹp động mạch vành bẩm sinh. Bệnh bẩm sinh, nghĩa là tôi đã mang nó từ khi sinh ra. Bố tôi cũng mất vì căn bệnh này.”

 

Ánh mắt Tưởng Dược dịu dàng, nhìn cô vài giây rồi nói: “Bệnh bẩm sinh thì không thể chữa khỏi hoàn toàn, chỉ có thể giữ gìn sức khỏe thôi, đúng không?”

 

Dư Tình gật đầu: “Vậy nên tôi nói trước với anh để anh có cái nhìn rõ ràng hơn.”

 

Tưởng Dược nhìn vào đôi mắt kiên nghị của cô, sau khuôn mặt đầy vẻ sắc sảo ấy là một trái tim mềm yếu. Anh khẽ mỉm cười và nhẹ nhàng nói: “Không sao đâu, anh không ngại. Sống trên đời phải luôn sẵn sàng nói lời tạm biệt với thế giới này.”

 

“Nếu thích và theo đuổi một người mà cứ đặt ra điều kiện thì tình cảm không còn thuần khiết nữa, chẳng có ý nghĩa gì cả.”

 

Dư Tình nhìn vào ánh mắt anh.

 

Tưởng Dược nói khẽ: “Đừng lo lắng.”

 

Dư Tình mím môi, cười nhẹ: “Tôi còn nghĩ anh sẽ bỏ cuộc cơ đấy.”

 

Tưởng Dược nhướng mày: “Thì ra em cũng có ý đó. Nhưng anh sẽ không bỏ cuộc đâu.”

 

Nụ cười trên môi Dư Tình càng sâu hơn.

 

Nhưng khi đến bệnh viện, cô vẫn cảm thấy căng thẳng. Chẳng ai có thể hoàn toàn thoải mái khi đến bệnh viện cả.

 

Cô đã đặt lịch hẹn trước qua mạng. Vị bác sĩ này là người từng làm chụp mạch cho cô lần đầu. Những năm qua, các buổi tái khám đều do ông ấy thực hiện.

 

Trước đây, thường là Ôn Dạng đi cùng cô. Có lần, cô tự mình đến và tình cờ gặp Từ Nhứ, anh ấy cũng đưa cô về sau khi tái khám.

 

Hôm nay, Tưởng Dược đi cùng cô vào phòng bác sĩ.

 

Bác sĩ cầm bệnh án của cô, nhìn qua người đàn ông cao lớn, lịch lãm đứng sau lưng cô. Trong lòng thầm nghĩ, có vẻ cô gái cô độc này cuối cùng cũng đã có người bảo vệ rồi.

 

Bác sĩ kê đơn, dặn dò: “Cháu phải luôn chú ý đến sức khỏe. Nếu có bất kỳ cảm giác khó chịu nào là cần phải cảnh giác ngay. Không có triệu chứng gì là điều tốt, nhưng theo thời gian, nguy cơ xuất hiện triệu chứng sẽ tăng lên. Vì vậy, phải chăm sóc sức khỏe thật tốt, đừng làm việc quá sức.”

 

Dư Tình gật đầu.

 

Tưởng Dược đứng phía sau nhìn cô trước mặt bác sĩ thì ngoan ngoãn như một đứa trẻ.

 

Nhưng trong thời gian theo đuổi cô, anh nhận ra cô chẳng mấy khi để ý đến sức khỏe của mình. Thức khuya, uống cà phê, trà đặc, tất cả đều là thứ không thể thiếu.

 

Tưởng Dược khẽ cau mày.

 

Bác sĩ kê xong đơn, đưa cho Dư Tình: “Đi nộp viện phí trước đi.”

 

Rồi ngẩng lên nói với Tưởng Dược: “Cậu đi cùng cô ấy. Đi thang bộ nhé, thang máy đông người lắm.”

 

Tưởng Dược gật đầu, nhận lấy túi xách của Dư Tình.

 

Cô cầm đơn, theo anh bước ra ngoài. Anh nhẹ giọng hỏi: “Đã nộp phí chưa?”

 

Dư Tình gật đầu, mỉm cười.

 

Tưởng Dược bảo vệ cô giữa đám đông.

 

Hành lang bệnh viện đông nghẹt người, có người vội vàng chạy qua. Thang máy chật cứng.

 

Anh quay đi, đẩy cửa thang bộ, dẫn cô vào.

 

Anh hỏi: “Thường ngày em có tập thể dục không?”

 

Dư Tình ấp úng, nắm chặt tờ đơn: “Thỉnh thoảng tôi cũng có tập yoga.”

 

“Có đều đặn không?”

 

Dư Tình im lặng.

 

Tưởng Dược nhướng mày, cười nói: “Xem ra là không rồi.”

 

Dư Tình ngẩng lên nhìn anh: “Ừm, thôi mà.”

 

Anh mỉm cười, mở cửa thang bộ, hộ tống cô đi ra.

 

Phòng đo điện tâm đồ đã đông người xếp hàng. Dư Tình phải đợi gọi số.

 

Tưởng Dược tìm một chỗ ngồi cho cô, rồi đi lấy một cốc nước ấm.

 

Dư Tình cầm tách nước, đầu ngón tay ấm áp.

 

Khoảng thời gian chờ đợi dài đằng đẵng.

 

Cô lấy máy tính bảng xử lý một số yêu cầu của khách hàng, còn Tưởng Dược nhận vài cuộc điện thoại. Quay lại, anh thấy cô đang ngồi trên ghế, giữa đám đông, chăm chú làm việc.

 

Tưởng Dược đứng nhìn một lúc rồi bước đến cạnh cô, hỏi: “Có muốn ăn kẹo không?”

 

Dư Tình cảm thấy miệng hơi đắng, chắc do căng thẳng. Tưởng Dược lấy kẹo ra, thấy cô bận, anh xé bao rồi đưa đến. Dư Tình nhận lấy, đầu ngón tay hai người chạm nhau, ấm áp.

 

Bốn tiếng sau.

 

Kiểm tra xong, kết quả cũng có. Dư Tình quét mã QR, lòng lại có chút lo lắng. Báo cáo hiện ra, dòng cuối cùng vẫn là: Cần kiểm tra định kỳ.

 

Nhưng các con số trên báo cáo, cô không hiểu lắm.

 

Tưởng Dược nhìn qua, sau đó cùng cô quay lại phòng khám của bác sĩ.

 

Bác sĩ cũng đã xem kết quả, ngẩng lên nói với Dư Tình: “Chăm chỉ vận động, đi bộ nhiều hơn, đừng ngồi lâu quá. Còn cà phê thì uống ít thôi, trà đặc cũng vậy, ăn uống thanh đạm vào.”

 

Rồi ông ấy quay sang Tưởng Dược: “Cậu nhớ để ý cô ấy nhiều hơn nhé.”

 

Tưởng Dược lịch sự gật đầu: “Vâng, được ạ.”

 

Bị bác sĩ căn dặn trước mặt Tưởng Dược, Dư Tình xấu hổ đến đỏ mặt. Cô vội nói: “Cháu biết rồi ạ, cảm ơn bác sĩ ạ.”

 

Rồi kéo tay áo Tưởng Dược, nhanh chóng rời đi.

 

Tưởng Dược cúi đầu nhìn cô, mỉm cười bước theo.

 

Sáng vào viện, đến khi ra trời đã xế chiều.

 

Để cảm ơn Tưởng Dược đã đi cùng, Dư Tình mời anh ăn tối. Từ thành phố Nam về thành phố Đông, đã qua giờ cao điểm nên không tắc đường, chỉ mất khoảng một tiếng rưỡi.

 

Dư Tình rất biết ơn Tưởng Dược.

 

Không chỉ là biết ơn, mà càng ở gần anh, cô càng nhận ra rằng ở bên anh vô cùng an tâm. Vì bất kể cô làm gì, anh đều thấy tốt. Ngay cả khi cô thỉnh thoảng phàn nàn khách hàng khó tính, Tưởng Dược cũng chỉ cười nói: “Với khách hàng thì chẳng bao giờ bình tĩnh được cả.”

 

Dư Tình uống ngụm canh, gật đầu: “Đúng thật.”

 

“Nhưng khi mình làm khách hàng của người khác, như nhà máy gạch chẳng hạn, mình cũng soi mói không kém. Giá thì đắt, đã phải giảm giá còn đòi chất lượng tốt.”

 

Tưởng Dược cười nhẹ: “Anh cũng thế mà.”

 

Dư Tình nhìn vào đôi mắt dịu dàng của anh, mặt hơi nóng lên.

 

Ăn tối xong,

 

Tưởng Dược đưa Dư Tình về nhà, rồi tự lái xe về thành phố Đông. Anh chuẩn bị đi công tác ở Hong Kong, khoảng nửa tháng. Trước khi đi, anh tặng quà cho cô.

 

Dư Tình mang hai túi quà vào nhà, thay giày, ngồi trên sofa rồi mở ra xem.

 

Một đôi bông tai đính kim cương nhỏ cùng một chiếc máy tính bảng đời mới.

 

Dư Tình chớp mắt, nhắn tin cho anh: [Anh mua máy tính bảng làm gì vậy?]

 

Tưởng Dược: [Cái cũ của em gần hỏng rồi còn gì?]

 

Dư Tình cầm máy tính bảng trên bàn lên xem, quả thật nó bị rơi đến nứt cả kính cường lực rồi.

 

Dư Tình: [Quá đắt tiền rồi, còn cả đôi bông tai này nữa.]

 

Tưởng Dược: [Không sao đâu, xem như quà ngày Quốc tế Lao động đi.]

 

Dư Tình: [... Quốc tế Lao động không chỉ có nghỉ lễ, mà còn có quà sao?]

 

Tưởng Dược: [Tất nhiên rồi.]

 

Dư Tình bật cười, nhìn máy tính bảng, vuốt nhẹ.

 

-

 

Tưởng Dược đi công tác, không chỉ nửa tháng mà sau đó còn hoãn thêm ba ngày, tổng cộng gần hai mươi ngày. Dư Tình bận tham gia một cuộc thi. Thành phố Nam sắp bước vào mùa hè, khắp nơi đều có hoa tươi rực rỡ.

 

Kéo theo đó là những cơn mưa dầm.

 

Dư Tình và Ôn Dạng ngồi bên cửa sổ uống trà chiều, nhìn ra ngoài trời mưa, ngắm những chiếc xe buýt hai tầng. Ôn Dạng nhớ lại mấy năm trước khi phát hiện Trình Ngôn Vũ ngoại tình, cô đã dầm mưa trên xe buýt một trận tơi tả.

 

Cũng nhớ tới trạm xe buýt ở Hong Kong, ánh đèn neon phía sau hòa cùng cơn mưa, cảnh Phó Hành Chu đứng trước mặt cô. Ngày mưa đôi khi rất tàn nhẫn, có khi lại rất lãng mạn, tất cả đều do con người mà thành.

 

Hai người bạn thân uống xong trà chiều rồi quay lại làm việc.

 

Dư Tình vừa ngồi xuống thì nhận được cuộc gọi từ một chủ nhà, muốn cô cùng anh ấy đến công trình xem tình hình thi công. Dư Tình đồng ý, thu dọn máy tính rồi nói với Ôn Dạng một tiếng. Ôn Dạng cười: “Đi đi, nhớ mang theo ô đấy.”

 

Dư Tình nhéo má cô cười: “Được rồi.”

 

Dư Tình lấy một cây ô, đeo ba lô xuống lầu, lái xe đến khu nhà của khách hàng. Từ tầng hầm đi lên, ngày mưa thế này sống trong căn hộ lớn quả thật không tệ. Nhưng vì vẫn chưa hoàn thiện việc thi công, ban công rộng thênh thang gió mưa mờ mịt, nước mưa tạt vào không ngớt. Khách hàng dẫn theo con nhỏ, ý muốn nói rằng quá bận nên chỉ rảnh hôm nay, ai ngờ lại gặp đúng ngày mưa.

 

Dư Tình cười hỏi: “Có chỗ nào cần chỉnh sửa không? Hiện tại ban công vẫn chưa làm kính chắn, nếu muốn thay đổi thì vẫn kịp.”

 

Khách hàng mở cửa, thò đầu ra nhìn, mắt bị nước mưa tạt vào, lập tức đóng cửa lại, nói: “Không cần sửa đâu, không làm kính chắn thế này ngày mưa rất bất tiện, hơn nữa không chắn kính nhìn cũng không đẹp.”

 

Dư Tình cười nói: “Có kính chắn hay không đều có phong cách riêng, tôi có thể điều chỉnh được.”

 

“Không cần đâu.”

 

Khách hàng đi vào trong.

 

Dư Tình gật đầu, chuẩn bị đi theo khách hàng, nhưng lại thấy đứa trẻ anh ấy dẫn theo đang cố mở cửa ban công. Mặt Dư Tình tái nhợt, lập tức chạy tới ngăn lại, nhưng đứa trẻ đã kéo được cánh cửa mở ra. Gió và nước mưa ùa vào, đứa trẻ bị ướt sũng, cả Dư Tình cũng vậy, từ mặt đến vai đều ướt, cô nhanh chóng đóng sầm cửa lại.

 

Khách hàng nghe tiếng động thì lập tức chạy tới, thấy vậy liền kéo đứa trẻ lại và mắng cho một trận.

 

Dư Tình lập tức lấy khăn giấy đưa cho khách hàng, cũng tự lau cho mình.

 

Khách hàng mắng con, lau mặt cho đứa bé, rồi xin lỗi Dư Tình. Cô cười bất lực: “Không sao đâu, bây giờ tôi nghĩ lại, anh nên lắp kính chắn ban công thì hơn.”

 

Khách hàng nghe xong thì nói ngay: “Ý tôi cũng vậy, mấy đứa nhỏ nhà tôi đều nghịch ngợm, nếu không chắn kính tôi cũng không dám nghĩ tới, tầng cao như vậy...”

 

Dư Tình gật đầu: “Cẩn thận vẫn hơn.”

 

“Đúng vậy.”

 

Cô cùng khách hàng đi xem lại một lượt, đến khoảng gần năm giờ thì rời đi, chủ yếu là do trời vẫn mưa, thời tiết không được tốt. Phần vai áo ướt của Dư Tình vẫn chưa khô, cảm giác dính dính rất khó chịu, cô quyết định về nhà tắm rửa, gọi đồ ăn giao tới. Sau đó có chút sốt, người mơ màng, cô quên uống thuốc, chỉ quấn chăn nằm lười biếng trên sofa.

 

Sau đó, vừa gõ máy tính, vừa mơ màng ngủ thiếp đi.

 

Ngoài trời, mưa nhỏ dần, nhưng màn đêm đã buông xuống.

 

Điện thoại để trên bàn sáng lên hai lần, rồi lại tắt. Năm phút sau, có cuộc gọi đến. Dư Tình ôm chiếc gối to mềm mại, trong trạng thái lơ mơ vươn tay lấy điện thoại.

 

Cô bắt máy.

 

Giọng của Tưởng Dược vang lên: “Đã ngủ rồi à?”

 

Giờ này vẫn còn sớm, giọng anh có chút nghi hoặc.

 

Giọng Dư Tình khàn khàn: “Ừm, tắm xong tựa lưng một chút thì ngủ quên.”

 

“Ngủ ở đâu?”

 

Tưởng Dược nghe thấy giọng cô không ổn, hỏi tiếp.

 

Dư Tình ngước mắt, mí mắt nặng trĩu. Cô nhìn quanh một lượt: “Ở phòng khách.”

 

“Sao không vào phòng ngủ?”

 

Dư Tình chớp mắt, lười biếng đáp: “Buồn ngủ quá.”

 

“Bị cảm rồi đúng không?” Tưởng Dược hỏi thẳng.

 

Dư Tình sờ trán: “Hình như thế.”

 

Tưởng Dược: “Ở nhà một mình à?”

 

“Ừm.”

 

“Có sốt không?”

 

Dư Tình lại trả lời: “Hình như hơi sốt.”

 

Tưởng Dược thầm nghĩ, quả nhiên là thế. Anh hỏi: “Có đứng dậy được không?”

 

“Đứng dậy làm gì?” Dư Tình lơ mơ, hỏi ngược lại.

 

Tưởng Dược nhướng mày: “Mật mã nhà em là bao nhiêu? Để anh qua xem.”

 

Dư Tình đọc mật mã cho anh.

 

Cúp máy xong, cô cảm thấy như trong mơ, nhìn điện thoại một lát, rồi tự hỏi: Anh đã đến thành phố Nam rồi sao? Ý nghĩ ấy thoáng qua, nhưng vì sốt cao, nên cô lại nhanh chóng tựa vào ghế ngủ tiếp.

 

Nửa tiếng sau.

 

Tiếng gõ cửa vang lên, bốn năm lần, nhưng trong nhà không ai trả lời. Tưởng Dược nhíu mày, nghĩ một chút rồi nhập mật mã. Cửa mở, anh bước vào.

 

Vừa vào nhà, anh nhìn thấy hộp đồ ăn đặt trên bàn bếp, robot hút bụi hết pin, mắc kẹt dưới tủ TV, còn hai con búp bê rơi trên sàn. Ngoài trời vẫn còn mưa, cửa sổ vẫn chưa đóng, nước mưa rơi xuống làm ướt đẫm chậu cây trên ban công.

 

Nhà không bẩn nhưng hơi bừa bộn.

 

Tưởng Dược đảo mắt một vòng, ánh mắt dừng lại trên sofa. Dư Tình cuộn mình ngủ say, tóc buông xuống hai bên má, gương mặt hơi đỏ. Anh đóng cửa, đi đến bàn bếp, đặt túi mang theo xuống, lấy ra máy đo nhiệt độ, thuốc hạ sốt và cháo đóng gói.

 

Nước trong bình giữ nhiệt đã hết, cô uống xong quên đun thêm.

 

Tưởng Dược nấu nước trước, sau đó mang thuốc ra sofa. Anh bật máy đo nhiệt độ, nhìn cô vài giây. Những sợi tóc mềm mại buông lơi, anh khẽ chạm vào, rồi nhanh chóng rút tay lại. Máy đo hiện 38,2°C – sốt khá cao.

 

Tưởng Dược khẽ gọi: “Dư Tình.”

 

Dư Tình mơ màng mở mắt ra.

 

Tưởng Dược mặc áo sơ mi, ngồi trước mặt cô. Cô ngơ ngác nhìn anh: “Anh đã đến thành phố Nam rồi à?”

 

“Vừa nãy không phải mơ, anh gọi điện cho tôi thật à.”

 

Tưởng Dược cười, nói: “Em cứ coi như là mơ đi.”

 

Dư Tình nhìn anh, cười nhẹ, nhưng môi khô khốc. Tưởng Dược đưa nước và thuốc cho cô, đỡ cô dậy.

 

Cô vừa tắm xong, trên người vẫn còn hương sữa tắm thoang thoảng, tóc vương mùi oải hương nhè nhẹ. Tưởng Dược cúi mắt, nhịp tim nhanh hơn.

 

Dư Tình ngoan ngoãn uống thuốc, uống nước, sau đó đưa ly lại cho anh: “Đi xem nhà với khách hàng, không cẩn thận bị mưa xối ướt.”

 

“Không mang ô sao?”

 

“Ở ban công lớn nhà khách hàng.”

 

Tưởng Dược gật đầu: “Thảo nào.”

 

Anh lấy chăn đắp cho cô. Dư Tình lại tựa vào sofa, cảm giác lười biếng, cũng hơi buồn ngủ. Cô sờ trán, thấy nóng, nhưng bản thân cũng đã quen với nhiệt độ này nên không để ý.

 

Cô không động đậy, kéo chăn sát hơn.

 

Tưởng Dược rửa ly, sau đó tiện tay dọn dẹp bàn bếp, rồi quay lại phòng khách. Anh nhặt robot hút bụi đặt lại trạm sạc, lượm hai con búp bê trên sàn, phủi sạch rồi đặt lại bên cạnh Dư Tình trên sofa. Hai con búp bê là những chú heo hồng mà cô rất thích, trông rất đáng yêu.

 

Anh cười, sắp xếp chúng gọn gàng, rồi đi ra ban công, di chuyển chậu cây tránh mưa để không bị chết úng. Cuối cùng, anh đóng cửa sổ, tiếng mưa bên ngoài nhỏ dần, trong nhà trở nên yên tĩnh hơn.

 

Tưởng Dược trở lại sofa.

 

Thực ra Dư Tình đã thấy tất cả những gì anh làm, cô đang ngẩn ngơ suy nghĩ. Tưởng Dược vươn tay, lòng bàn tay ấm áp áp lên trán cô. Vài giây sau, anh rút tay lại, ánh mắt chạm vào ánh mắt cô.

 

Anh nhìn gương mặt cô, khẽ nói: “Để anh chăm sóc em, được không?”

 

Dư Tình đối diện với ánh mắt anh, hỏi: “Lấy tư cách gì để chăm sóc?”

 

“Em muốn anh có tư cách gì?”

 

Dư Tình đỏ mặt, cả lưng cũng nóng lên. Cô kéo chăn chặt hơn: “Bạn trai đi.”

 

Tưởng Dược cười nhẹ: “Anh đã chờ thân phận này lâu lắm rồi.”

 

Ánh mắt Dư Tình và anh chạm nhau, môi cô khẽ mím lại, nhưng nụ cười ngọt ngào đã hiện nơi khóe miệng.

 

[Tác giả có lời muốn nói]


Vậy là xong.

 

Ngoại truyện của Dư Tình đến đây là chính thức kết thúc.

 

Chúng ta hãy chúc cô ấy có một tình yêu ngọt ngào và một sự nghiệp tự chủ nào. Dư Tình là một cô gái rất tốt, còn Tưởng Dược là một người đàn ông biết bao dung cô ấy. Chúc họ mãi hạnh phúc và trọn đời viên mãn.

 

Viết đoạn Ôn Dạng nhớ lại những chuyện ngày mưa, lòng tôi vẫn có chút xót xa. Thật sự không ngờ từ khi bắt đầu viết truyện này đến khi hoàn thiện cả chính văn lẫn ngoại truyện đã gần 5 tháng.

 

Chúc các nhân vật ở thế giới song song đều hạnh phúc viên mãn.

 

Nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành. Cảm ơn tất cả các bạn đã đồng hành và ủng hộ tôi. Chúng ta sẽ gặp lại ở truyện mới nhé! Thương các bạn rất nhiều. Có các bạn là niềm vinh hạnh của tôi, tôi sẽ luôn cố gắng vì các bạn.

 

Hôn hôn!


 

lust@veland
Chương trước
Bình Luận (6 Bình Luận)