TÌM NHANH
MỀM MẠI VÀ NGỌT NGÀO
Tác giả: Hoa Nam Hi
View: 546
Chương trước
Chương 21: Buổi sáng ngọt ngào
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá

Hôm nay, Ứng Vân vội vã đi làm, không nấu bữa sáng. Cô cũng không có thói quen nấu bữa ăn sáng, nói với Trần Trường Thệ một tiếng, bảo anh xuống dưới nhà mua đồ ăn sáng. 

Nhưng sau khi Ứng Vân đánh răng đi ra, người đó đã dậy rồi, quần áo cũng mặc xong, ánh mắt vẫn mơ ngủ, có lẽ là chưa tỉnh táo, cho nên vẻ mặt mơ mơ màng màng, nhưng ý thức thì không mơ hồ. 

Trần Trường Thệ nhìn chằm chằm Ứng Vân đang sắp xếp túi đồ, hỏi: “Tối hôm nay mấy giờ tan ca?”

“6 giờ rưỡi.”

Ứng Vân có thể sáng đi chiều về, nhưng cô không thế sáng đi chiều về như vậy được, 6 giờ rưỡi đối với cô đã là cường độ làm việc bình thường.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Anh đón em.”

Ứng Vân cười cười, “Được.”

Cô hơi suy nghĩ, rồi đề nghị: “Anh có muốn ra ngoài ăn không?”

Trần Trường Thệ mở miệng định từ chối. 

“Tiện thể ra ngoài dạo quanh, hôm qua em thấy màu nước của anh sắp hết rồi.”

“Ừm.” Trần Trường Thệ lòng tràn đầy vui sướng, trên mặt không lộ ra chút biểu hiện nào. 

Trần Trường Thệ không giống với Ứng Vân, anh thích náo nhiệt, thích ra ngoài, càng thích cùng Ứng Vân đi ra ngoài. Huống chi cô quan tâm đến đồ của anh, điều này khiến cơn giận do không có đồ ăn sáng của Trần Trường Thệ nguôi ngoai quá nửa.

“Anh đi xuống cùng em.” Trần Trường Thệ cầm túi của Ứng Vân.

“Nhân tiện mua đồ ăn sáng.”

“Ừm.” Trần Trường Thệ tùy ý trả lời một tiếng, đợi Ứng Vân đi ra, anh kéo cửa lên, hơi do dự, cuối cùng lấy hết can đảm nắm tay cô, rồi lại nhìn lén cô một cái. 

Trần Trường Thệ thấy Ứng Vân cong khóe môi, trong lòng vui vẻ hẳn. 

Ứng Vân không chán ghét nó. 

Bên trong Túi vải của Ứng Vân có các dụng cụ, có hơi nặng.

Trần Trường Thệ dùng tay phải cầm túi xách của cô, tay trái nắm tay cô, mặt không biểu cảm, không nói câu nào, không biết đang nghĩ cái gì. 

Im lặng suốt quãng đường. Trước mắt, đoán chắc khúc cây chết như Ứng Vân sẽ chẳng chủ động khơi chuyện, Trần Trường Thệ liền nói trước: “Anh nhớ em có nói qua sức khỏe của Ba không được tốt, chúng ta có thời gian đi về thăm Ba.”

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ứng Vân hơi phản ứng chút, mới biết “Ba” trong lời nói Trần Trường Thệ là Ba của cô.

“ Đợi một thời gian nữa.”

Ứng Vân cảm thấy không quá cần thiết phải gặp Ba Mẹ. Dù sao bọn họ cũng đã có giấy chứng nhận kết hôn rồi. 

Chỉ một câu nói nhẹ nhàng như vậy, quả là người nói vô tình người nghe có ý. Trần Trường Thệ chỉ nghe ra là một lời từ chối vô cùng qua loa. 

Trái tim con người cũng là máu thịt, cũng có cảm giác đau đớn, nhưng Trần Trường Thệ không nhắc lại nữa.

Đưa đến dưới lầu, Trần Trường Thệ muốn cùng Ứng Vân tới chỗ làm, nhưng bị Ứng Vân từ chối . 

Cô cười vui vẻ, lấy lại túi, “Được rồi, anh đi mua đồ ăn sáng đi.”

“Ừm.”

Ứng Vân đi được vài bước , quay đầu lại, thấy Trần Trường Thệ vẫn đứng ở chỗ cũ, giữ nguyên động tác mới buông tay ra, nhìn theo cô. 

Ứng Vân cảm động.

Cô chạy lại không chút do dự. Sau đó duỗi tay giữ lấy đầu người kia, nhón chân lên hôn môi anh một cái, động tác lưu loát, hầu như không có dừng lại.

“ Nhớ mua bữa sáng.”

Trần Trường Thệ phản ứng hơi chậm chạp, “Ừm.”

Sau khi Ứng Vân rời đi, Trần Trường Thệ mới kịp phản ứng lại chuyện vừa xảy ra. 

Ai thèm nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước của cô chứ?

Có bản lĩnh đừng có đi nhanh như vậy

Trần Trường Thệ đá chân xuống mặt đất, tức tối quay người, vừa che giấu chút tức giận, chút xấu hổ đi tìm quán ăn sáng Ứng Vân thường mua

lust@veland
Chương trước
Bình Luận (3 Bình Luận)