TÌM NHANH
LÃO ĐẠI LÂU NĂM RỬA TAY GÁC KIẾM
View: 445
Chương trước
Chương 10: Nữ lão đại - Bá chủ học đường (6)
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá
Upload by Rau Giá

Thấy Vinh Hoa bắt đầu rối trí, Tiểu Học Ca tranh thủ thời cơ tích cực tẩy não cô.

“Cô nghĩ mà xem, chọn một đứa con trai miền Bắc làm bạn trai, ngộ nhỡ lúc hai người đang thân mật, chạm phải một đống bùn đen thì phải làm sao? Cô có thể hạ miệng xuống không?

Những lời này khiến cho một kẻ ưa sạch sẽ như Vinh Hoan vô cùng đau khổ. 

Làm người mà không được gột rửa bằng hương thơm thì cuộc sống thật vô vị biết bao!

Vinh Hoan buồn bã nhìn nam chính, thật đáng tiếc. Chàng trai này, mặc dù ngươi nhìn rất đẹp trai, nhưng ngươi sẽ mãi mãi không cảm nhận được sự thích thú của việc một ngày tắm hai lần đâu. 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nam chính Từ Thanh Khê: “.....”

Cảm giác được yêu khó hiểu này rốt cục là như thế nào? Giống như một con thú nhỏ bị tóm bởi một con hổ, rồi lại bị đưa vào miệng liếm láp…xong đời rồi. Tên này là biến thái sao? Lại còn nghĩ đến từ “liếm”.

Từ Thanh Khê đột nhiên quay đầu đi, thậm chí còn không chào hỏi bạn cùng bàn mới.

Khuôn mặt lạnh lùng bất cần này làm Tiểu Học Ca kích động muốn khóc.

Không sai, nam chính nên như vậy! Hắn chỉ hứng thú với nữ chính, những người không liên quan, không quan trọng chỉ làm nền mà thôi.

May mắn là nó thông minh nhanh trí, kịp thời vung ra đại đao hai thước, như ngọn đèn soi đường chỉ dẫn, để cừu non đi lạc trở về.

Một ngày cứ như vậy trôi qua với những toan tính trong lòng.

“Reng_____”

Ngay sau tiếng chuông tan học vang lên, Vinh Hoan thu dọn bàn với tốc độ nhanh như gió, lịch sự chào tạm biệt nam chính cùng bàn.

Trái tim cô như chim nhỏ sổ lồng, muốn bay mãi không dừng.

Ngồi ngay ngắn, thẳng lưng bảy tiết học, đủ để bỏ mạng rồi.

Ngay cả giáo viên trên bục cũng mệt lử, phát tài liệu cũng nhanh hơn thường lệ, tiếng giày cao gót cộp cộp vui sướng như tìm được đường sống trong cõi chết vậy.

Đây chắc chắn là tiết học mệt mỏi nhất mà cô từng dạy từ trước đến nay.

Chỉ sau một đêm kẻ côn đồ khát máu nhất trường đã ngồi trước mắt cô, hai tay nghiêm túc đặt trên mặt bàn, không hề chớp mắt nhìn mọi người trong lớp, lại còn mỉm cười, một nụ cười vô cùng thân thiện, nhưng cũng đặc biệt đáng sợ, khiến cô giáo có cơ sở để nghi ngờ tên này đang ngấm ngầm lên một kế hoạch kinh thiên động địa, loại kế hoạch nguy hiểm đến tính mạng người khác. 

Một ngày lên lớp đầy căng thẳng với nỗi sợ mơ hồ cuối cùng đã kết thúc, tinh thần của cả lớp và cô giáo cũng phấn chấn trở lại.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nghĩ đến ngày mai và vô số những ngày tiếp theo phải đối mặt với phần tử nguy hiểm này, da đầu họ lại tê cứng, một cảm giác căng thẳng tột độ, cảm thấy tương lai không hề tươi sáng.

Chà, những sinh mệnh nhỏ bé đang bị đày đọa!

Vinh Hoan không hề biết cô trong mắt giáo viên cùng các bạn học đã được “nâng cấp” lên thành một kẻ vô cùng biến thái, vui vẻ khoác balo đã được nhét đầy que cay, lái xe máy nhỏ màu hồng về dinh thự của mình.

Trong đại sảnh có một thanh niên đang gác chân ăn trái cây, là Lão Lục. Hắn nghe thấy tiếng động thì liếc mắt nhìn, nhận ra là con nhóc vô dụng này, liền quay đi làm lơ cô.

“Xé đây____”

Tiếng bao bì bị xé toạc, mùi thơm cay nồng của thịt lập tức lan tỏa.

Vinh Hoan chớp mắt mãn nguyện.

“Anh có muốn một miếng không?”

Một người vui không bằng mọi người cùng vui, cô rất hào phóng đưa ra mức giá trên trời là năm tệ một gói que cay. 

Cậu thiếu niên nuốt nước bọt, nhưng vẫn làm ra vẻ khinh thường, kiên quyết từ chối loại hàng hóa vỉa hè không rõ nguồn gốc xuất xứ này.

Hắn ta đường đường là người kế vị tương lai của một tổ chức xã hội đen, làm sao mà có thể bị đánh bại bởi mấy thanh que cay này chứ.

Thật là một thanh niên có triển vọng của tổ chức!

Vinh Hoan ồ một tiếng.

“Rộp rộp, rộp rộp ____”

Lão Lục trợn tròn mắt.

Hắn hoàn toàn không cam tâm.

Sao có thể chứ?

Chẳng lẽ con nhóc này không định tiếp tục kiên trì mời hắn đến cùng sao?

Sao có thể bỏ cuộc giữa chừng như vậy?

Người không có lòng kiên trì thì ắt không thể trở thành người có triển vọng!!!

“Anh đây trước nay chưa bao giờ ăn mấy thứ đồ ăn rác rưởi này.” Ứng cử viên trẻ tuổi của thế giới ngầm bắt đầu lộ ra vẻ mất tự nhiên, rồi bổ sung thêm “ăn nhiều mày sẽ bị đau bụng.”

“Ồ". Vinh Hoan gật đầu tỏ vẻ tán thành, rồi tiện tay lấy khăn giấy lau nước mắt đang tuôn ra vì cay.

“Rộp rộp, rộp rộp _____”.

Mấy tay bán hàng tâm địa độc ác đó đã cho vào rất nhiều chất bảo quản và phẩm màu, ăn vào sẽ dẫn đến ung thư.

Ứng cử viên trẻ tuổi này quyết tâm, không từ bỏ việc đe dọa cô.

“Ồ, vậy hả?”.

Vinh Hoan nhanh chóng xé túi tiếp theo ra, miếng gân bò vừa đỏ vừa dai, cắn một miếng cảm giác vô cùng đặc biệt.

Ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt đẫm lệ.

Ôi chao, ánh mắt đầy tha thiết, hy vọng, thậm chí là cả tuyệt vọng.

Vinh lão đại ngay lập tức ra vẻ tấm lòng người cha hiền từ, khoát tay, *soạt soạt*, đem hết toàn bộ số bánh gạo cay và đậu nành Mỹ chưa bóc đẩy đến trước mặt Lão Lục.

“Này, cho anh tất cả đó, không cần khách sáo.”

Cô nhìn “củ cải nhỏ” một cách trìu mến.

Lão Lục: “!!!”

Hắn lập tức nước mặt lưng tròng.

Quả nhiên cô là muội muội tốt nhất thế kỷ! Vậy mà trước nay hắn luôn xem thường con nhóc này, người làm anh này thật sự thấy hổ thẹn.

“Hãy yên tâm…sau này…rộp... anh đây sẽ che chở cho em.”

Lão Lục vừa hít hà mùi thơm của mấy que cay, vừa vỗ ngực bụp bụp đầy khí thế.

Sau đó_____

“Bí bo bi bo….”

Một chiếc xe cứu thương đã đến dinh thự nhà họ Tưởng, làm kinh động đến cả lão gia tử đang nằm trên xích đu ôn lại những hồi ức hào hùng về những hào quang đã qua.

“Tiểu Lục số khổ của mẹ, con vẫn còn trẻ, sao lại lỡ để mẹ một mình mà đi như vậy!” Mẫu thân của Lão Lục vừa khua khua chiếc khăn màu trắng, vừa khóc trời đập đất, khá giống với hình ảnh của Mạnh Khương Nữ đả đảo ở Trường Thành(*), “ Ông trời ơi, sao ông lại nhẫn tâm để người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh như vậy!”

Vinh Hoan: “Vị phu nhân này, con trai của bà chỉ là vì ăn no quá độ mà ngất đi thôi”.

Lão gia tử chống cây gậy đầu rồng, giậm giậm chân.

Xung quanh lập tức im như thóc. 

"Lão Thập, con nói xem, xảy ra chuyện gì vậy?”

Vinh Hoan bị bất ngờ, đưa tay xoa xoa mũi.

Trước kia lão gia tử luôn gọi cô chỉ một chữ “con”, không ngờ bản thân mình cũng có biệt danh.

Mừng quá, hẳn là lão gia tử thấy cô nỗ lực, chăm chỉ học tập!

Vinh Hoan nói một năm một mười, đầu đuôi ngọn ngành.

Mẫu thân của lão Lục nước mắt đầm đìa lườm cô, toàn thân run lên vì kích động, móng tay màu đỏ tươi chỉ thiếu chút nữa là đâm xuyên nhãn cầu của Vinh Hoan.

Bà mẹ già đùng đùng gầm lên, “Nói láo, ngươi ngậm máu phun người! Tiểu Lục nhà ta rất ngoan, chỉ uống nước được chuyển đến từ Phần Lan, chỉ ăn thịt bò được  nuôi trên đồng cỏ Nam Mỹ ở Argentina, mấy loại thực phẩm rác rưởi ba không này vừa bẩn, vừa mất vệ sinh này, Tiểu Lục làm sao mà có thể động vào dù chỉ là đầu ngón tay. Nhất định là do ngươi, không vừa mắt việc tối qua con trai ta uống ly sữa bò Hà Lan của ngươi, nên đã đem lòng oán hận đúng không”?

Môi run lên cầm cập, giống như đã phát hiện ra một bí mật kinh khủng.

“A, ta biết rồi, người muốn lên làm thiếu chủ đúng không, vì vậy ngươi cố ý dùng thủ đoạn bẩn thỉu để loại bỏ con trai ta! Trời ạ, trên đời này làm gì có ai ác độc như ngươi!”

Khóe miệng Vinh Hoan co rúm lại .

Không, không phải tôi, tôi không có làm ra mấy việc ấy, đừng có ăn nói hồ đồ.

Vinh Hoan vốn dĩ cho rằng thanh giả tự thanh(*), người khôn ngoan không  mua tin đồn, chẳng đáng để cô ba lần bốn lượt giải thích

Nhưng sau đó mới phát hiện, không phải ai khôn ngoan cũng phân biệt được đúng sai.

Lão gia tử gật đầu, ánh mắt đầy tán thưởng: “ Không hổ danh là cháu gái ta, có dáng vẽ oanh liệt như Thanh Long, sát khí như Bạch Hổ.”

Người cha phong lưu hướng ánh mắt đầy hy vọng nhìn Vinh Hoan: “Ta rất lạc quan về con đó, hãy sớm trở thành người kế thừa tổ chức để cha ta sớm ngày được làm thái thượng hoàng vui vẻ phong lưu.

Người mẹ tiểu thư khuê các thì nhìn cô đầy lo lắng: “Con gái của mẹ quá tài năng rồi, nhưng lỡ như mẹ trở thành mẹ của người đứng đầu tổ chức thì phải làm sao đây, lo sợ quá, mẹ không kinh doanh đã cấp đâu nhé.”

Về phần những người hầu nhà họ Tưởng, tất cả đều suy sụp.

Bọn họ đều nghĩ, kết thúc rồi, đứng nhầm đội, đặt cược sai, lần này thì hay rồi!

Ngay cả cái quần chẽn của tổ tiên truyền lại cũng không còn!

 

lust@veland
Chương trước
Bình Luận (1 Bình Luận)