TÌM NHANH
EM ĐỀU CÓ GƯƠNG MẶT ANH THÍCH
View: 505
Chương trước
Phiên ngoại hai: Pháo hoa (1)
Upload by Nguyệt Minh
Upload by Nguyệt Minh
Upload by Nguyệt Minh
Upload by Nguyệt Minh
Upload by Nguyệt Minh
Upload by Nguyệt Minh
Upload by Nguyệt Minh
Upload by Nguyệt Minh
Upload by Nguyệt Minh
Upload by Nguyệt Minh
Upload by Nguyệt Minh
Upload by Nguyệt Minh
Upload by Nguyệt Minh
Upload by Nguyệt Minh

Một năm sau. An Thành.

Ánh mặt trời lúc mười giờ sáng chiếu xuyên qua tấm rèm cửa màu trắng, chiếu những quầng sáng lên trên tấm thảm len mềm mại. Quỹ đạo uốn lượn của quầng sáng kéo dài đến tận chiếc giường lớn ở giữa phòng. Dưới tấm chăn màu xanh đậm có một người đang nằm trong đó.

“Không thể nào, hiện tại tư thế ngủ của Mộc Tiêu nề nếp như vậy sao?” Triệu Bội Bội một tay đặt lên nắm cửa, trợn mắt ngoác miệng nói, “Cô ấy trước kia chính là có thể ngủ xoay người từ đầu giường đến cuối giường.”

Mà hiện tại, cả người Mộc Tiêu lại thành thành thật thật mà nằm trong chăn bông, mái tóc dài đen mượt xõa ra ở bên ngoài ổ chăn, nửa khuôn mặt lộ ra khỏi tấm chăn.

“Qua một lát thì em liền có thể nhìn thấy.” Người đàn ông mặc áo len cổ lọ, một tay cầm tập văn kiện, dựa vào tường.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Giọng nói hạ xuống. Cái chăn trên giường đột nhiên bị xốc lên. Triệu Bội Bội chỉ cảm thấy trước mặt lóe lên một mảnh màu xanh biếc. Sau đó một cái chân trắng nõn thon dài lộ ra bên ngoài, tùy tiện vắt qua cái chăn.

Mà người đàn ông dường như đã sớm có sự chuẩn bị, đôi chân dài của anh bước đi qua. Anh cầm lấy cái điều khiển từ xa trên tủ đầu giường, hạ nhiệt độ điều hòa trung tâm xuống một độ. Sau đó anh kéo cái chăn bông đã bị Mộc Tiêu đá xuống giường, đem nó đắp lại trên người cô.

Động tác thuần thục như thế, vừa thấy liền biết đã làm rất nhiều lần.

Triệu Bội Bội không nhịn được thổn thức, đường đường là tổng giám đốc của Thiên Thịnh, vậy mà chỉ trong vòng một năm đã trở thành một người bảo mẫu tại nhà… Cô ấy nói thật lòng: “Thật là vất vả cho anh rồi, Giang tổng.”

Giang Cận cười cười, “Tôi gọi cô ấy dậy.”

“Ừ ừ, vậy em đi phòng khách chờ!” Triệu Bội Bội rất tự giác mà lảng tránh thế giới hai người của bọn họ. Cô ấy đi ngang qua tủ lạnh thì phát hiện cục bông nhỏ đang mở cửa tủ lạnh, lục lọi đồ ăn ở bên trong… Cô ấy liền thuận tay xách nó đến trên bàn trà và giáo huấn vài câu.

“Tiêu Tiêu.”

Âm thanh gì vậy?

Bên tai có hơi thở ấm áp truyền đến, ngứa quá, Mộc Tiêu không khỏi co rụt vào trong chăn, vùi mặt xuống. Cô còn muốn chui đầu vào dưới gối.

Mỗi một lần đánh thức Mộc Tiêu đều là một trận giằng co gian nan. Giang Cận ghé sát vào một chút, nhìn thấy làn da trắng nõn của người trước mặt. Hai má cô hơi ửng hồng, cái mũi hít thở nhè nhẹ. Anh nhịn không được mà xoay mặt cô lại, hôn một cái lên trên trán cô.

“Triệu Bội Bội tới.”

Mi mắt của người trước mặt giật giật, rốt cuộc cũng lộ ra một chút ý thức tỉnh lại.

Mộc Tiêu xoa xoa mí mắt, lẩm bẩm nói, “Bội Bội?”

“Ừ, cô ấy ở phòng khách chờ em.” Giang Cận nói, “Để khách đợi lâu cũng không tốt.”

“Em cũng là khách.” Mộc Tiêu lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo. Cô rất không cam lòng mà vùi mình tiếp vào trong ổ chăn, “Anh mới là chủ nhà.”

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Vậy thì vị khách như em đã sống ở đây nửa năm, có phải nên trả cho anh chút tiền thuê nhà không?” Giang Cận làm theo lời cô, nhẹ nhàng nhéo nhéo má cô.

“Anh muốn bao nhiêu tiền?” Mộc Tiêu nâng lên tinh thần, đuôi mắt gợi lên một chút độ cong. Hiển nhiên là cô đang nghĩ tới chuyện gì đó vui vẻ.

Với sự phát sóng của “Bình định Tây Sơn”, cô đã trở nên nổi tiếng một phen. Gần đây, cô liên tục nhận được lời mời đóng phim. Còn có một số nhãn hiệu trang sức nổi tiếng cũng mời cô làm người đại diện.

Mặc dù thu nhập vẫn còn kém xa so với mức cao nhất trong cái ngành này, nhưng Mộc Tiêu đã rất vừa lòng.

Dù sao thì một năm trước cô vẫn còn đang phát sầu vì kế sinh nhai. Nhưng hiện giờ cô nghiễm nhiên đã là một phú bà nhỏ. Khi cô nói chuyện tiền bạc với Giang đại tổng tài cũng không cần mang theo chút khiêm tốn nào.

“Nói như vậy, thì cũng đến con số này đi.” Giang Cận thật đúng là trở nên trầm tư, cuối cùng cho cô một cái con số, “Thế nào?”

“Nhiều như vậy!” Mộc Tiêu mở to hai mắt nhìn, “Gian thương.”

Đây quả thực là muốn cô đem tất cả những gì mình có để trả tiền hay sao.

“Phú bà nhỏ” Mộc Tiêu lập tức không còn khí thế, đảo mắt, mỉm cười mà nói, “Anh nghĩ coi, em hiện tại có phải đang giúp anh kiếm tiền hay không?”

“Ừ.” Giang Cận đợi câu tiếp theo của cô.

“Căn nhà ban đầu của em đã cho thuê rồi, không có nhà để về có phải là rất đáng thương hay không? Anh hiện tại cho em mượn phòng ở, liền tương đương với đầu tư… Em về sau sẽ kiếm thật nhiều tiền về báo đáp anh, cho anh rất nhiều rất nhiều lợi tức.”

Một phen nói bậy bạ xong, Mộc Tiêu ngồi chờ thái độ của Giang đại tổng tài. Ai ngờ anh lại hơi hơi nghi hoặc mà hỏi, “Anh nào có nói muốn em đưa tiền?”

Mộc Tiêu cảnh giác mà nhìn anh một cái, tầm mắt tự chui đầu vào lưới, bị anh bắt được chuẩn xác.

Hai người ai cũng không dời đi tầm mắt. Mộc Tiêu nhìn vào mắt anh, trái tim rung động. Bỗng nhiên cô liền hiểu ra, sau đó mặt nóng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Cô lập tức kéo chăn bông qua, đem bản thân vùi kín mít vào trong ổ chăn, ồm ồm nói, “Trả không nổi.”

“Không tin tưởng như vậy?”

“Này!” Mộc Tiêu thở phì phò mà xốc chăn lên. Cô phát hiện ra từ sau khi ở chung, Giang đại tổng tài liền càng ngày càng không có điểm dừng, “Em mới không có.”

“Ồ, vậy chính là có tin tưởng.” Giang Cận thoạt nhìn nghiễm nhiên là không sợ cô quỵt nợ. Anh xốc cái chăn của cô lên một chút, rồi tiến lại gần nói, “Thu chút lợi tức trước.”

Sau khi bị anh hôn đến choáng váng không rõ phương hướng, Mộc Tiêu mới nghĩ đến, anh đâu chỉ là thu lợi tức, rõ ràng mấy ngày nay anh đều vẫn luôn thu… một khoản báo đáp kếch xù.

Nếu không thì cô cũng sẽ không thể không dậy nổi.

Cô rùng mình tại chỗ, một lần nữa nhận ra rõ bản chất giảo hoạt của người đàn ông này.

-

Chờ Mộc Tiêu vệ sinh cá nhân xong thì cũng đã gần 11 giờ. Cô vừa vào phòng bếp, rót một cốc nước thì liền nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.

“Tớ đi mở! Chắc là Uyển Uyển.” Triệu Bội Bội lập tức đứng dậy.

Tuy rằng cùng là yêu quái, nhưng mà cô ấy ban đầu bởi vì nguyên nhân công tác nên cũng không có quen biết Trần Uyển Uyển. Cách đó không lâu, hai người gặp mặt nhau ở An Thành. Nhưng bọn họ lại có thể nói chuyện rất hợp nhau, có loại cảm giác chỉ hận đã gặp nhau quá muộn.

Quả nhiên, đứng ở ngoài cửa chính là Trần Uyển Uyển. Cô ấy nuốt một ngụm nước miếng, hơi khẩn trương mà nói: “Mẹ ơi, đây là nhà của Mộc Tiêu và… Giang tổng.”

Giang tổng, chính là ông chủ lớn của công ty các cô!

Tuy rằng cô ấy đã sớm biết Mộc Tiêu và Giang Cận ở bên nhau, Với tư cách là bạn tốt của Mộc Tiêu, rồi sẽ có một ngày nào đó cô ấy sẽ bước vào nơi này, nhưng trong lòng cô ấy lại tự nhiên sinh ra loại cảm giác thần thánh là như thế nào?

Phải bình tĩnh lại, không thể làm mất mặt Mộc Tiêu!

Triệu Bội Bội cười hì hì vỗ vai cô ấy, thúc giục cô ấy tiến vào.

Vừa lúc Mộc Tiêu cũng cầm ly nước đi tới, ba người nói đùa một lúc. Trần Uyển Uyển lập tức thả lỏng không ít. Cô ấy ôm vai Mộc Tiêu rồi nói, “Mộc Tiêu! Cậu hiện tại có tiền đồ rồi!”

“Cậu không biết có bao nhiêu người trong văn phòng tớ mỗi tối đều coi “Bình định Tây Sơn” đâu. Đạo diễn Hoàng quả thực có tâm.” Trần Uyển Uyển nói, “Cậu có thể tiết lộ nội dung đoạn sau cho tớ được không… Thôi đi thôi đi, tự mình coi vẫn thú vị hơn.”

“À nhưng mà, cậu có biết tiểu Vương làm bên tài chính kia không? Anh ta rất thích cậu đó! Đem ảnh chụp của cậu làm ảnh màn hình máy tính, điện thoại, Ipad. Mỗi ngày còn mơ ước được cưới cậu về nhà, hahaha…”

“Ồ, tiểu Vương nào vậy?”

“Vương Tin An đó. Hehe cũng đúng, cậu có thể chưa gặp qua.”

Trần Uyển Uyển một khi thả lỏng thì nhất định liền thao thao bất tuyệt. Chờ đến khi cô ấy nhận ra người vừa mới hỏi không phải là Mộc Tiêu, cũng không phải là Triệu Bội Bội thì bầu không khí đã đông cứng lại vài giây.

“Ồ.” Người đàn ông có được câu trả lời, không bày ra biểu cảm gì mà xoay người rời đi.

Mộc Tiêu: “…”

Trần Uyển Uyển: “…”

Tiểu Vương, tôi thực xin lỗi anh!!

-

Bốn người ở trong phòng khách chọc con chó một lát, rồi cùng nhau xuống tầng ăn cơm.

Mộc Tiêu hiện tại đang sống trong biệt thự Lâm Hải Uyển của Giang Cận ở An Thành. Sau khi cô quay phim xong thì liền chuyển đến đây.

Hai người đã tốn cả một tuần để trang trí nơi này. May mà ban đầu Giang Cận tuy là lười xử lý nhà cửa, nhưng mà mắt thẩm mỹ của anh lại rất tốt. Căn biệt thự đã có sự trang trí cơ bản, lại thêm một số thiết bị gia dụng, chăn ga rèm cửa, nên sửa sang xong thì cả biệt thự liền bừng lên khí chất.

Triệu Bội Bội đã đến đây không dưới mười lần, mỗi lần đều nắm chặt tay nói sẽ trang hoàng nhà cửa giống như thế này, nhưng lần nào về nhà thì cô ấy cũng đều biến thành nằm trên giường xem TV rồi ngủ. Kế hoạch sửa sang cứ thế bị trì hoãn.

“Chúng ta đi ăn nhà hàng nào? Ăn xong thì đi xem phim được không?” Mộc Tiêu dường như đã có kế hoạch rất chi tiết cho buổi chiều nay.

“Tớ không có ý kiến.” Trần Uyển Uyển là người đầu tiên tán thành, “Nhưng mà chúng ta phải về gấp trước 8 giờ tối, hahaha.”

Mộc Tiêu hơi đổ mồ hôi: "... Được."

8 giờ tối, vừa lúc là thời gian phát sóng của “Bình định Tây Sơn”. Hôm nay còn là tập kết thúc đất diễn của cô. Trên Weibo đã sớm khóc thét một vùng, vạn người thiết tha cầu “Kiều Khuynh Thành” không hạ màn. Buổi sáng khi cô đăng Weibo thì bị số lượng tin nhắn và bình luận làm cho hoảng sợ.

Mà hai người bạn tốt không tim không phổi này của cô, hôm nay chính là đến đây để “cùng nhau xem Mộc Tiêu hạ màn”. Cho nên 8 giờ tối đương nhiên là không thể bỏ lỡ.

Mà Mộc Tiêu ngoài việc than thở mình đã kết bạn sơ suất thì không có ý nghĩ nào khác.

Cô tự nhiên cũng không có nhìn thấy khóe miệng Giang Cận lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Chiếc xe bị giới truyền thông chụp được kia của Giang Cận đã không thể dùng tiếp. Anh lái một chiếc xe vô cùng khiêm tốn lại đây. Trần Uyển Uyển líu lưỡi, dùng khuỷu tay chọc vào Mộc Tiêu: “Tổng giám đốc nhà cậu rốt cuộc có bao nhiêu chiếc xe thế?”

Mộc Tiêu nghĩ nghĩ: “Bảy tám chiếc?”

Trần Uyển Uyển: “Anh ấy là đem xe coi như ăn cơm ư?”

Mộc Tiêu: “Ừ… Công việc của anh ấy yêu cầu vậy.”

Cô may mắn được chứng kiến một lần Giang Cận thực thi bắt giữ như thế nào. Chiếc xe mấy trăm vạn đâm thẳng vào tường không chút do dự, để nhốt con yêu quái làm nhiều việc ác ở bên trong.  

… Nếu không mua thêm vài chiếc xe thì căn bản là không có đủ xe thay thế.

“Công việc yêu cầu?” Để lại Trần Uyển Uyển không hiểu cái gì. Cô ấy thầm nghĩ, “Cũng chưa từng thấy tổng giám đốc nhà ai đi xe quèn như vậy nha?”

Mọi người cuối cùng cũng chọn được một nhà hàng Tây. Sau khi ăn xong thì bọn họ lại đi xem phim. Dù sao có ba trong bốn người đều là những nhân vật đề tài, đặc biệt là Mộc Tiêu, số lượng fan mỗi ngày tăng lên với tốc độ kinh khủng, có vẻ như sắp có xu hướng đại bạo (1).

(1) đại bạo: chỉ diễn viên, nghệ sĩ bùng nổ sự nổi tiếng.

Cho nên bọn họ tất nhiên cần phải hết sức khiêm tốn khi đi trên đường. Cũng may bây giờ là mùa đông nên găng tay, mũ, khăn choàng cổ được trang bị đầy đủ.

Cho đến khi bộ phim sắp mở màn, rạp phim tắt đèn tối đen một vùng thì bọn họ mới đi vào. Sau khi ổn định chỗ ngồi thì bọn họ tháo khẩu trang, khăn choàng cổ xuống.

Giang Cận đưa trà sữa lại đây. Mộc Tiêu chia cho Trần Uyển Uyển và Triệu Bội Bội. Sau đó cô cầm một ly có cắm ống hút trong tay Giang Cận mà uống một ngụm.

“Ừ, ngọt.”

Cô đặt ly sang một bên. Ai ngờ Giang Cận lại cầm lên uống một ngụm. Mộc Tiêu còn đang vì chuyện buổi sáng mà canh cánh trong lòng. Cô thấy thế thì lập tức giảo hoạt cười nói: “Uống trà sữa của em, có thể trừ bớt tiền thuê nhà được không?”

“Trừ một lần?” Giang Cận ghé vào bên tai cô, nhỏ giọng hỏi.

“Giang tổng, ở chỗ công cộng xin anh chú ý hình tượng, đừng có giở trò lưu manh.”

“Chỉ là nói nhỏ với em, vậy cũng coi là giở trò lưu manh ư?”

Quả thực, giọng nói của anh rất nhỏ. Tư thế của hai người cũng không quá ái muội. Người ngoài nhìn vào thì thấy bọn họ giống như là tránh làm phiền người khác nên mới nói chuyện thì thầm.

Hai người Triệu Bội Bội và Trần Uyển Uyển tự nhiên cũng không thể nghe rõ, chỉ biết rằng bọn họ đang nói chuyện thì thầm vào tai nhau, trông rất ngọt ngào. Triệu Bội Bội đem ống hút chọc cắm vào, chân thành cảm thán: “Ôi, tớ cũng muốn yêu đương.”

Trần Uyển Uyển: “Tớ cũng vậy.”

Hai người nói xong, không hẹn mà cùng liếc mắt nhìn nhau một cái. Sau đó bọn họ nhìn xem Mộc Tiêu và Giang Cận, rồi rất ăn ý mà cúi đầu cùng nhấn mở WeChat.

Trần Uyển Uyển: [Mộc Tiêu hiện tại trông dáng vẻ rất hạnh phúc nha…]

Triệu Bội Bội: [Đương nhiên, loại bạn trai như Giang tổng thì thế gian khó tìm nha! Khi ở đoàn làm phim anh ấy đối xử với Tiêu Tiêu rất tốt]

Trần Uyển Uyển: [Nhưng mà, Giang tổng không biết thân phận của Mộc Tiêu nhỉ]

Triệu Bội Bội suy tư nghĩ: [Anh ấy cũng không thể ở bên Mộc Tiêu cả đời.]

[Mẹ ơi, cậu nói làm tớ muốn khóc...] Trần Uyển Uyển lén lút ngó nhìn Mộc Tiêu thì thấy cô đang tươi cười, thì thầm gì đó với Giang Cận. Giang Cận nghiêng đầu cẩn thận nghe, thỉnh thoảng lộ ra một nụ cười nhạt mà sủng nịnh.

Loại tình yêu đẹp như truyện cổ tích này vì sao lại không thể kéo dài!

Giang tổng vì sao lại là người thường, mà không phải là yêu quái!

Trần Uyển Uyển vào giờ phút này cảm nhận được tâm trạng của người mẹ già, cùng có loại tâm trạng này còn có Triệu Bội Bội. Hai người lần thứ hai nghênh đón ánh mắt của nhau. Bọn họ quyết định tìm cơ hội hỏi một chút suy nghĩ trong lòng Mộc Tiêu.

Tránh cho đến lúc đó Mộc Tiêu nghĩ quẩn, làm cái chuyện tự tử vì tình gì đó. Dù sao chuyện này ở trong lịch sử yêu giới cũng từng có tiền lệ.

Bọn họ cần đến khuyên Mộc Tiêu không nên sa vào quá sâu mới được.

Hai người nhanh chóng liền tìm được cơ hội rồi.

Sau khi phim kết thúc, ba cô gái cùng nhau đi vào phòng vệ sinh. Rạp phim có tổng cộng một cái phòng vệ sinh ở trong và một cái ở ngoài. Cái phòng vệ sinh ở bên ngoài ngay lối ra thì lúc nào cũng đông nghẹt người, còn cái phòng bên trong thì trống trơn.

Bọn họ đều biết chuyện này nên ngay khi phim kết thúc thì đi đến cái phòng vệ sinh bên trong.

Trong phòng vệ sinh tỏa ra mùi thơm nhàn nhạt. Trần Uyển Uyển vừa vặn vòi nước, vừa nhìn Mộc Tiêu trong gương đang lấy khăn giấy lau tay. Cô ấy dè dặt nói: “Mộc Tiêu…”

Mộc Tiêu: “Hả?”

“Cậu và Giang tổng, là nghiêm túc sao?”

Mộc Tiêu nghiêng nghiêng đầu, tựa hồ không hiểu vì sao cô ấy lại nói lời này, “Đương nhiên là như vậy, có chuyện gì sao?”

Triệu Bội Bội cũng tới hỗ trợ, “Ách, bọn tớ không phải muốn tạt nước lạnh vào cậu nha, chỉ là sợ cậu yêu quá sâu, khó có thể kiềm chế, đến lúc đó lại làm ra chuyện gì ngu ngốc. Cậu nghĩ xem, từ xưa đã có rất nhiều bi kịch như vậy, chúng tớ cũng là đau lòng thay cậu…”

Cậu ấy đang nói cái gì vậy?

Mộc Tiêu nghe mà không hiểu gì. Cô nhìn vẻ mặt gần như sắp khóc của hai người họ, đột nhiên linh quang lóe lên, cô đã hiểu ra.

“Chẳng lẽ… các cậu cảm thấy anh ấy không thể sống lâu bằng tớ ư?” Mộc Tiêu nghiêm túc nói.

“!” Trần Uyển Uyển và Triệu Bội Bội kinh ngạc. Các cô không nghĩ tới Mộc Tiêu thế mà có thể tự nhiên nói ra những lời này như thế.

“Không cần lo lắng đâu, anh ấy cũng không phải người thường.” Mộc Tiêu đối mặt với vẻ mặt hùng hổ, viết “cậu không nói sớm” của hai người. Cô chậm rãi giơ tay đầu hàng, vô tội nói, “Trước tiên đừng đánh tớ! Kỳ thật tớ vẫn luôn sợ nói ra thì sẽ dọa sợ các cậu, cho nên mới chậm chạp chưa nói…”

“Hừ! Chúng tớ mới sẽ không bị dọa!” Trần Uyển Uyển là người đầu tiên không phục, “Nữ yêu quái bọn tớ có chuyện gì là chưa thấy qua đâu, sao mà bị dọa sợ được.”

Triệu Bội Bội tò mò: “Chẳng lẽ anh ấy là yêu quái gì đó thời viễn cổ?”

Cũng không đúng nha, nếu như có người vô cùng đẹp trai như vậy trong yêu giới thì thanh danh đã sớm truyền xa rồi.

“Ưm, anh ấy là…” Mộc Tiêu dừng một chút, rồi nói ra thân phận thật của Giang Cận, “Cục trưởng Cục Điều Tra Đặc Thù.”

“???” Triệu Bội Bội không thể tin vào lỗ tai mình.

“Loảng xoảng” —— đây là Trần Uyển Uyển sau khi nghe rõ thì khiếp sợ quá mức, nên đã va đầu vào vật trang trí bằng kim loại trên tường.

Sau một lúc lâu, hai người đồng thời thét chói tai: “Mộc Tiêu! Cậu điên rồi!”

Mộc Tiêu: “…”

Được rồi, tuy là không nên, nhưng mà trong lòng Mộc Tiêu đã cân bằng lại.

Lúc trước khi cô biết thân phận thật của Giang Cận, nhưng cũng không có bị dọa thành cái dạng này. So sánh lại thì cô đã rất tốt rồi!

Vì thế cô với tâm trạng tốt đi vỗ bả vai hai người họ, nói lời thấm thía, “Người trẻ tuổi, vẫn là phải nhìn nhiều chuyện đời hơn nhé.”

Trần Uyển Uyển: “…”

Triệu Bội Bội: “…”

-

Sau khi từ phòng vệ sinh đi ra, chân của Trần Uyển Uyển và Triệu Bội Bội vẫn còn như đi trên mây.

“Này, cậu còn lo lắng cho Mộc Tiêu à?” Trần Uyển Uyển khẽ hỏi.

Triệu Bội Bội nuốt một ngụm nước miếng, lắc đầu: “Không, không lo lắng nữa. Tớ hiện tại tương đối lo lắng cho hai chúng ta hơn…”

Đúng lúc này, một người đàn ông cách đó không xa xuất hiện trong tầm mắt bọn họ.

Giang Cận tìm một chỗ nghỉ ngơi để ngồi. Anh đi đâu cũng khoác một chiếc áo khoác kiểu dáng đơn giản nhưng đắt tiền. Anh chỉ là ngồi ở đó thôi thì cũng liền toát ra một loại khí chất khó tả.

Rõ ràng lúc trước các cô vẫn luôn cảm thấy Giang tổng rất dịu dàng cũng dễ ở chung. Nhưng lúc này đây, có cho Trần Uyển Uyển và Triệu Bội Bội một trăm lá gan con báo thì các cô cũng không dám nói chuyện tùy tiện.

Nhìn thấy hai người, Giang Cận đứng lên, “Mộc Tiêu đâu?”

“Ồ, cô ấy vừa rồi chạy ngược trở lại, nói là để rơi đồ gì đó trong rạp phim.” Trần Uyển Uyển nói. Kỳ thật các cô rất muốn đi theo Mộc Tiêu quay lại tìm đồ. Nhưng Mộc Tiêu chạy quá nhanh, lại vừa lúc có một đoàn người vừa coi hết phim nên đi ra. Đi ngược dòng người quá gian nan, vì thế hai cô chỉ đành từ bỏ, chậm rãi bước về phía trước.

“Ồ, vừa lúc,” Giang Cận mỉm cười nhìn hai người, “Buổi tối anh có việc phải làm, cần nhờ hai em giúp một chút.”

lust@veland
Chương trước
Bình Luận (3 Bình Luận)