TÌM NHANH
[FREE]_ĐƯỜNG
Tác giả: Đa Lê
View: 709
Chương trước
Chương 101: Nhật ký tình yêu (kết)
Upload by Windy
Upload by Windy
Upload by Windy
Upload by Windy
Upload by Windy
Upload by Windy
Upload by Windy
Upload by Windy
Upload by Windy
Upload by Windy
Upload by Windy
Upload by Windy
Upload by Windy
Upload by Windy

Sau khi lặp đi lặp lại cuộc trò chuyện khô khan và máy móc thế này, rốt cuộc ông Essen cũng không chịu nổi nữa.

 

Ông ấy cố tìm vài điểm chung: “Nghe nói cháu rất thích thỏ, đúng không?”

 

Essen nhìn thấy hai mắt Cảnh Ngọc đột nhiên sáng bừng lên.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

… Tốt lắm!

 

… Đây thực sự là một chủ đề rất phù hợp.

 

Ông Essen nghĩ như vậy, sau đó ông ấy nghe thấy Cảnh Ngọc nhanh nhẹn trả lời mình: "Đúng vậy."

 

Ông Essen mỉm cười hiền hậu với cô... Ông ấy vẫn luôn thấy tiếc nuối vì không thể nở nụ cười tự nhiên với con mình, nhưng đây đã là giới hạn cho những gì ông ấy có thể làm.

 

“Đúng lúc đấy, chú đã sai người đi mua vài con thỏ về đây.” Ông Essen nói: “Nhưng chú không biết cháu thích giống thỏ nào.”

 

… Thế một con thỏ lông xù như bông với đôi tai cụp màu kem thì sao? Hay là giống thỏ có bộ lông màu trắng như tuyết và cặp mắt đỏ au như hai hạt cườm?

 

Nếu mọi người muốn xây dựng một mối quan hệ thân mật nhưng không kém phần ổn định với một ai đó, việc cùng nhau nuôi thú cưng là một ý tưởng hết sức tuyệt vời.

 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ông Essen còn tưởng mình có thể nuôi thỏ với Klaus và Cảnh Ngọc.

 

Giống như khi Klaus còn nhỏ, anh và Lục Diệp Chân đã cùng nhau nuôi một chú thỏ lùn dễ thương vậy.

 

"Ồ, chú Essen, cháu không kén chọn giống thỏ đâu ạ." Cảnh Ngọc vui vẻ nói: "Cháu thích ăn thịt thỏ xào siêu cay. Đương nhiên, nếu nấu thành thịt thỏ kho tàu cũng không tệ."

 

Ông Essen: “…”

 

Siêu cay? Thịt thỏ?

 

Ông Essen sửng sốt mất vài giây rồi chợt nhận ra... 

 

Ý “thích” mà Cảnh Ngọc nhắc đến, hình như là một kiểu “thích” rất khác lạ.

 

Sau khi im lặng hồi lâu, ông Essen nói: "Chà… Đúng là một câu trả lời ngoài sức tưởng tượng."

 

… Nỗ lực muốn gắn kết mối quan hệ thêm phần sâu sắc qua thú cưng đã thất bại.

 

Tối hôm đó, Cảnh Ngọc được nếm thử món thịt thỏ xào siêu cay thơm ngon... Tất nhiên, thịt thỏ có nguồn gốc hợp pháp chứ không phải là thỏ thú cưng.

 

Ông Essen vẫn còn thấy hơi hoang mang vì chuyện này.

 

Ông ấy phải đối mặt với thất bại của mình thêm lần nữa và thấy hối hận vì không thể thành công gắn kết mối quan hệ thân tình một cách trọn vẹn.

 

Đêm xuống, ông Essen ngủ một mình trong căn phòng ngủ rộng lớn trống trải của mình. Tường phòng trắng tinh, chẳng có bất cứ thứ gì.

 

Không có bức tranh hay tấm ảnh nào của Diane, chỉ có những bức tường trống trải không chút hơi ấm.

 

Thế là ông ấy bèn bật đèn lên, ngồi xuống trước chiếc bàn tối màu và mở cuốn album ảnh quý giá ra xem.

 

Trong album chỉ có duy nhất một bức ảnh chụp ông ấy và Diane, lúc đó ông ấy và Diane vẫn chưa quen nhau.

 

Khi ông Essen đi tới xin chụp ảnh cùng, cô gái trẻ với mái tóc và đôi mắt màu nâu đen tỏ vẻ rất ngạc nhiên. Bà ấy bước ra từ phía sau quầy được khảm tráng men, sau đó cùng chụp một bức ảnh với ông Essen.

 

Ông Essen vuốt ve bức ảnh. Ông ấy đã từng hối hận vô số lần vì ngày đó khi rời đất Pháp, ông ấy đã không đưa cô gái trẻ ấy đi cùng mình.

 

… Nếu lúc đó chịu đưa bà ấy đi cùng thì sao?

 

… Essen sẽ chọn cầu hôn bà ấy theo phương thức long trọng nhất. Bà ấy sẽ chuyển đến sống trong trang viên Essen với tư cách là bà chủ của nơi này. Trong vườn sẽ trồng đầy những loài hoa mà bà ấy yêu thích, trong tủ quần áo cũng chỉ chất đầy những bộ quần áo mà bà ấy thích.

 

Có lẽ họ sẽ có thêm đứa con thứ hai, là một cô bé con với gương mặt xinh đẹp như bà ấy vậy. Ông Essen vẫn luôn muốn có một đứa con gái. Ông ấy sẽ trao phân nửa sản nghiệp còn lại của gia tộc Essen cho cô con gái này, bồi dưỡng cô bé trở thành một người thừa kế xứng đáng giống như cái cách ông ấy đã dạy dỗ Klaus vậy...

 

Nhưng chẳng có gì hết.

 

Diane chưa từng được hưởng thụ chút ngày tháng giàu sang, sung túc nào. Bà ấy nằm gọn trong cái bình nhỏ đựng tro cốt đó và bị chôn vùi dưới lòng đất sâu lạnh lẽo, tối tăm.

 

Có lẽ mãi cho đến cuối đời, bà ấy vẫn không biết rằng ông Essen yêu mình và luôn cố gắng tìm kiếm bà ấy.

 

Vừa nghe thấy tiếng gõ cửa, Essen cất bức ảnh đi rồi cao giọng hô: "Mời vào."

 

Tiếng bước chân vang lên, ông Essen nói: "Sau này, không cần mang rượu tới trước khi đi ngủ nữa, tôi chuẩn bị..."

 

"Là tôi."

 

Sau khi nghe thấy giọng Klaus, ông Essen đứng dậy.

 

Ông ấy quay người lại và nhìn thấy con trai mình.

 

Ông Essen nói: “Ba cứ tưởng là Selena.”

 

Ông ấy tháo mắt kính xuống: “Có chuyện gì thế?”

 

Klaus nói: “Tôi muốn kết hôn với Cảnh Ngọc.”

 

Ông Essen vốn đang cúi đầu dụi mắt thì nghe thấy lời này, ông ấy hơi sửng sốt rồi đáp: "Là chuyện tốt mà... Hai đứa chuẩn bị kết hôn vào lúc nào?"

 

"Tháng 9 năm sau."

 

Ông Essen muốn nói vài câu chúc mừng, nhưng những lời muốn nói cứ nghẹn mãi trong cổ họng. Cuối cùng, ông ấy chậm rãi nói: "Chúc mừng con."

 

Vừa nói dứt lời, ông Essen lại hỏi: "Hai đứa muốn quà cưới như thế nào? Ba muốn tặng Jemma một chiếc du thuyền. Con bé có thích biển không?"

 

"Không được." Ông Essen lại nhanh chóng phủ nhận suy đoán này: "Chỉ có vậy hình như vẫn chưa đủ sự chân thành. Dựa theo lễ nghi của người Trung Quốc, ba nên tặng gì cho con bé đây?"

 

Klaus nói: “Thật ra Cảnh Ngọc thực sự rất ngưỡng mộ ông.”

 

"Ba có nên tặng con bé một ít vàng không? Đám cưới của hai con..." Ông Essen dừng lại, chậm rãi ngước mắt lên nhìn Klaus: "Cái gì cơ?"

 

"Cảnh Ngọc thực sự rất ngưỡng mộ ông." Klaus lặp lại lần nữa, anh nói: "Chỉ là cô ấy không quen với cách ở chung của ông mà thôi."

 

Ông Essen im lặng.

 

Klaus nói: “Vậy nên ông không cần phải cố gắng kìm nén bản thân như vậy.”

 

Sau khi im lặng một lúc lâu, cuối cùng ông Essen cũng nói ra được suy nghĩ trong lòng mình.

 

Ông ấy nói: “Ba lo rằng mình sẽ gây rắc rối cho chuyện tình cảm của hai đứa.”

 

"Không đâu." Klaus nói: "Miễn là ông không vội vàng thúc giục chúng tôi sinh ra người thừa kế tiếp theo là được."

 

Ông Essen gật đầu.

 

Klaus đã truyền đạt xong lời mình muốn nói. Nhưng trước khi rời đi, anh vẫn không nhịn được muốn nhắc nhở ba mình: "Nếu trước khi đi ngủ muốn uống rượu thì ông nhớ uống ít thôi. Dạ dày và gan của ông không chịu nổi việc uống quá nhiều rượu đâu."

 

Lâu lắm rồi, ông ấy không được nghe những lời quan tâm hỏi han như vậy từ Klaus. Ông ấy hơi sửng sốt mất mấy giây, sau đó gật đầu: "Được."

 

Klaus nói: "Chúc ông ngủ ngon."

 

Ông Essen nhìn đôi mắt màu xanh lục đậm giống y hệt mắt ông ấy của anh một cách chăm chú: "Chúc ngủ ngon, con của ba."

 

... 

 

Vào một buổi chiều đầy nắng, Cảnh Ngọc vừa mới kết thúc một buổi học online.

 

Cô buồn ngủ đến mức không thể ngẩng đầu lên được. Hôm qua là thứ ba, Cảnh Ngọc và Klaus đã đến tham gia hoạt động trượt băng buổi tối như thường lệ... Bất kể thời tiết ra sao, lượng người tham gia hoạt động này vẫn rất đông.

 

Là người mới, Cảnh Ngọc trượt băng rất cẩn thận.

 

Klaus đã chuẩn bị trước tất cả các thiết bị bảo hộ cho Cảnh Ngọc. Mặc dù Cảnh Ngọc sống ở miền bắc, nhưng lần duy nhất cô đi trượt băng khi còn nhỏ, trên một hồ nước bị đóng băng trong công viên. Cuối cùng vì băng nứt nên cô bị rơi xuống hồ nước lạnh, sốt cao vài ngày mới khỏi.

 

Trượt băng thú vị hơn nhiều so với tưởng tượng của Cảnh Ngọc. Cô và Klaus đã cùng nhau trượt gần 17km. Đến tối, sau một giấc ngủ dài, cô mới cảm thấy hai bắp chân và eo hông mình cực kỳ đau nhức.

 

Klaus vẫn đang uống cà phê và đọc sách. Cảnh Ngọc cởi giày ra, nhìn xung quanh một vòng rồi không chút do dự nhảy chồm lên người Klaus. Cô thoải mái nằm bò trong lòng anh như đứa trẻ con đang dụi đầu trong vòng tay của mẹ.

 

Cảnh Ngọc thích ngậm cái kia vào miệng khi ngủ. Nhưng vào ban ngày, sở thích này lại khó được ngài Klaus cho phép.

 

Klaus vừa mới uống cà phê, anh không thích bỏ thêm đường. Giờ đây, trên người anh cũng thoang thoảng mùi hương đắng chát của ly cà phê.

 

Cảnh Ngọc tìm một tư thế nằm thoải mái, dùng ngực của anh làm gối đầu. Cô vừa mới nhắm mắt lại đã nghe thấy đối phương nói: "Em muốn tổ chức đám cưới như thế nào? Đám cưới ở nhà thờ? Hay là đám cưới truyền thống của Trung Quốc?"

 

Cảnh Ngọc vốn sắp say giấc rồi nhưng lại bị những lời này dọa sợ, cơn buồn ngủ cũng biến đi đâu mất.

 

Cô mở to mắt: “Cái gì cơ?”

 

Klaus nói: "Chà... Khi ba anh bằng tuổi anh, anh đã ra đời rồi."

 

Anh nói những lời này bằng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc, anh còn nói thêm: "Nhưng còn anh, thậm chí đến bây giờ vẫn chưa kết hôn."

 

Cảnh Ngọc không hiểu: “Nhưng độ tuổi kết hôn trung bình của đàn ông Đức cao lắm mà.”

 

Klaus nói: "Bà ngoại nói bà ấy rất muốn thấy chúng ta kết hôn." 

 

Cảnh Ngọc hờn dỗi đáp: “Đồ ba xạo, hôm qua bà ngoại vừa nói với em rằng lúc còn yêu đương là hạnh phúc nhất đấy.”

 

Klaus: "..."

 

Anh chỉ có thể đỡ tay sau đầu Cảnh Ngọc và thở dài: "Anh thừa nhận, Jemma, anh muốn mối quan hệ giữa anh và em nhận được sự công nhận của pháp luật. Anh thực sự, thực sự rất muốn kết hôn với em."

 

Cảnh Ngọc tiếp tục tựa đầu lên ngực anh, đầu óc cô xoay chuyển rất nhanh, cô nghĩ đến một vấn đề muốn tránh cũng tránh không thoát.

 

Cô nói: "Vậy, có phải chúng ta cũng cần đi làm... À, công chứng tài sản trước hôn nhân không?"

 

"Tất nhiên là không cần rồi." Klaus khá ngạc nhiên: "Jemma, tại sao em lại nghĩ vậy?"

 

“Nhưng những gì em nhìn thấy trên bản tin đều giống vậy mà." Cảnh Ngọc nói: “Người ta nói để ngăn chặn việc tranh giành tài sản sau khi ly hôn, những gia đình giàu có đều sẽ phân chia tài sản rõ ràng trước khi kết hôn, tránh cho người còn lại có cơ hội thừa nước đục thả câu...”

 

"Họ là họ." Klaus nói: "Cảnh Ngọc, tình yêu và ham muốn rất khác nhau."

 

Anh nắm lấy tay Cảnh Ngọc.

 

Klaus nói: "Em là vợ của anh."

 

Cảnh Ngọc nhỏ giọng nói: "Được rồi, em thừa nhận rằng em rất hài lòng với câu này của anh..."

 

Cô nằm sấp xuống trên người anh, nghiêm túc nói với Klaus: "Em muốn hết, kiểu phương Tây, kiểu Trung Quốc, kiểu nào em cũng muốn!"

 

 

Klaus rất vui khi có thể thực hiện điều ước nhỏ của vợ mình.

 

Anh rất coi trọng đám cưới của mình. Vừa để Cảnh Ngọc làm mấy chuyện lặt vặt như ngửi tới ngửi lui mùi hương trên người mình như một bé chuột hamster, anh vừa kiên nhẫn thảo luận với cô về kiểu váy cưới mà cô thích, những yêu cầu của cô với nhẫn cưới,...

 

Cảnh Ngọc buồn ngủ và ngáp liên tục. Buổi trượt băng tối qua đã lấy đi rất nhiều năng lượng của cô. Mặc dù cô thấy rất hứng thú với chủ đề này nhưng cuối cùng vẫn không thể chống lại cơn buồn ngủ, cô nằm gục trên ngực Klaus.

 

Klaus không định đánh thức cô. Anh cúi đầu nhìn Cảnh Ngọc và vuốt ve mái tóc đen của cô.

 

… Khi họ gặp nhau lần đầu tiên, anh không hề hay biết rằng cô gái nhỏ người Trung Quốc trước mắt này sẽ khiến anh si mê đến vậy.

 

Cô mê hoặc anh đến nỗi thần hồn điên đảo.

 

Cảnh Ngọc ngủ quên và bắt đầu thấy hơi khó chịu nên nằm lăn sang phía bên kia, Klaus nghiêng người tới gần và thì thầm vào tai cô.

 

"Cảnh Ngọc, anh yêu em."

 

Lần này, Klaus cũng nhận được câu trả lời dù cô đang mơ màng chìm trong giấc ngủ: "Ừ, ừm, ồ, em cũng yêu anh Klaus."

 

Klaus bật cười, anh nhéo nhẹ khuôn mặt của Cảnh Ngọc rồi lát sau lại chạm vào tóc cô.

 

Sau khi sờ nắn hồi lâu, Klaus nghe thấy bên ngoài truyền tới tiếng ai đó gọi tên mình. Lúc này anh mới đứng dậy, nhẹ nhàng đắp tấm chăn mỏng lên cho Cảnh Ngọc.

 

Sợ người bên ngoài đánh thức Cảnh Ngọc, Klaus bước nhanh tới nhắc nhở ông Essen: "Ông nói nhỏ thôi."

 

Ông Essen hiểu ngay. Qua cánh cửa để ngỏ, ông ấy có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng người đang quấn chăn mỏng, cuộn thành một cục nằm trên ghế sofa ở đằng sau.

 

Ông Essen thì thầm với Klaus về chuyện liên quan đến chiếc du thuyền và hỏi anh: "Con hãy đi xem thử trước. Ba nghĩ có lẽ con sẽ hiểu rõ sở thích của Jemma hơn."

 

Klaus nói: "Được."

 

Anh định rời đi nhưng ông Essen lại ngăn anh lại: "À... Trước đó, có lẽ con cần thay một chiếc áo sơ mi mới chăng?"

 

Klaus cúi đầu nhìn.

 

Anh thấy nước dãi của bé rồng nhỏ xuống thấm ướt một góc trên ngực áo sơ mi đen của anh.

 

Dù chiếc áo sơ mi này là màu đen nhưng vẫn có thể nhìn ra vài vệt nước loang lổ.

 

Klaus: "..."

 

Ông Essen nhìn anh bằng ánh mắt phức tạp: “Con này, tuy ba không biết hai đứa con đang chơi trò gì, nhưng… Ôi Chúa ơi!”

 

Ông ấy che mắt lại, nói tiếp: “Ba thực sự không dám nghĩ tới.”

 

Sau khi vứt lại cho anh mấy lời này, ông Essen quay người rời đi, để Klaus lại một mình với bóng lưng bàng hoàng.

 

Klaus: "..."

 

... 

 

Cảnh Ngọc cũng không biết gì về cuộc trò chuyện giữa ba con hai người họ. Cô đã có một giấc mơ tuyệt vời. Cô mơ thấy mình và ngài Klaus đang cùng nhau pha trà sữa và cô uống hết 10 cốc trà sữa chỉ bằng một hơi.

 

Khi tỉnh dậy từ giấc mơ tràn ngập mùi thơm ngọt của trà sữa, đầu Cảnh Ngọc vẫn còn hơi choáng váng.

 

Khi Klaus mời cô ra ngoài đi dạo, Cảnh Ngọc đã đồng ý ngay.

 

Nhưng mà... 

 

Cảnh Ngọc nằm mơ cũng không ngờ tới, Klaus lại đưa cô đến Munich vào thời điểm này.

 

Xe đi qua đường Maximilian, băng qua Đại lộ Hoàng cung là nơi mà các tín đồ thời trang giàu có thường xuyên lui tới. Cảnh đêm của thành phố mà Cảnh Ngọc đã quen thuộc từ lâu phản chiếu trong mắt cô: “Anh Klaus, anh muốn đi đâu vậy?”

 

Klaus nói: “Em sẽ biết ngay thôi.”

 

Cảnh Ngọc đoán: "Cửa hàng váy cưới? Hay là cửa hàng nhẫn? Tại sao chúng ta lại tới đây tối nay?"

 

Klaus cười nói: "Không phải."

 

Cảnh Ngọc không bỏ cuộc, cô lại đoán thêm tên của mấy cửa hàng khác nhưng chẳng trúng cái nào.

 

Trung tâm thành phố Munich khá gọn gàng, cuộc sống về đêm của người dân Đức nổi tiếng trong mắt mọi người là không đủ phong phú. Nhất là ở những nói cách xa những khu dân cư nhộn nhịp, bầu trời đêm vẫn là màu xanh đậm. Hiện giờ vẫn đang là mùa hè nên bầu trời đêm đẹp như dải lụa xanh thẫm.

 

Trong xe vang lên một bài hát tiếng Pháp nhẹ nhàng, Cảnh Ngọc cũng ngâm nga theo. Cô nhìn biển hiệu ngoài đường phố ngày càng rõ ràng, cuối cùng cũng nhận ra nơi này là đâu.

 

Đây là con phố có nhà hàng Trung Quốc mà cô từng làm việc khi mới đến Đức.

 

Trên con phố này có rất ít nhà hàng bán món chay được trang hoàng theo phong cách sang trọng, hầu hết đều là nhà hàng của người Kurd/Thổ Nhĩ Kỳ hoặc nhà hàng Mỹ Latinh, có rất ít nhà hàng Trung Quốc. Và nhà hàng mà Cảnh Ngọc làm việc kia, sau đó đã được chuyển nhượng sang cho một người Do Thái. Vì chuyển sang cho người Do Thái lo liệu, khách vào cửa phải xác minh danh tính và kiểm tra thứ họ mang vào thật kỹ lưỡng.

 

Kể từ khi người chủ nhà hàng tốt bụng kia rời đi, Cảnh Ngọc không đến con phố này nữa.

 

Ngón tay cô chạm vào cửa sổ xe, Cảnh Ngọc đã biết đích đến của Klaus.

 

Một quán cà phê có chiếc đồng hồ chim cúc cu, một quán ăn nhỏ phục vụ món bánh xèo và ốc sên, những cột trụ thạch cao cao chót vót...

 

Sau khi đi ngang qua những ngôi nhà mang tính biểu tượng quen thuộc, xe dừng lại trước nhà hàng Trung Quốc nơi Cảnh Ngọc từng làm việc trước đây.

 

Không, bây giờ trông nơi này cũng không giống một nhà hàng Trung Quốc nữa.

 

Klaus xuống xe trước, giống như tất cả các quý ông, anh mở cửa ở ghế phụ lái ra và vươn tay tới: "Cô Cảnh Ngọc, mời."

 

Cảnh Ngọc đặt mấy ngón tay trên cánh tay anh, hơi mượn lực để bước xuống xe.

 

Khi gót giày chạm đất, Cảnh Ngọc nhìn thấy một quán trà sữa rất đẹp.

 

Cho dù là biển hiệu khắc bằng gỗ, cửa ra vào và cửa sổ được chạm khắc hoa văn hay tên cửa hàng là "Ngọc", tất cả đều mang đậm phong cách truyền thống của Trung Quốc.

 

Cửa hàng vẫn còn mở cửa kinh doanh.

 

Cảnh Ngọc ngây ngẩn cả người.

 

Klaus nắm tay cô, dắt cô đi vào trong.

 

Quán trà sữa sạch sẽ này khiến Cảnh Ngọc có cảm giác như mình đã trở về Trung Quốc. Các nhân viên bán hàng trong quán đều là thanh niên người Trung Quốc. Họ sẽ mỉm cười và hỏi khách hàng cần gì, đồng thời còn cung cấp thực đơn viết bằng cả ba thứ tiếng Trung, Đức và Anh.

 

Klaus gọi một tách trà sữa với đậu đỏ ngọt và yến mạch cho Cảnh Ngọc.

 

Mặc dù nhân viên đã đi chuẩn bị, nhưng Cảnh Ngọc vẫn cảm thấy rất khó tin: "Anh..."

 

Kraus nói: “Anh đã mua cửa tiệm này. Những nhân viên bán hàng này đều là du học sinh Trung Quốc đang học tập tại Munich. Họ rất giỏi.”

 

Trong cửa hàng đang phát một bài hát tiếng Trung kinh điển, là "Hồng Đậu" của Vương Phỉ, giai điệu nhẹ nhàng triền miên.

 

Nhân viên pha trà sữa nhẹ nhàng làm việc, những chiếc bàn màu yến mạch, những chiếc ghế gỗ nhỏ và tiếng hát ngân nga quấn lấy nhau, bao bọc cả không gian nhỏ vào cùng một chỗ.

 

Cảnh Ngọc nói: "Anh định đóng vai vị cứu tinh à? Hiệp sĩ trắng thân yêu của em."

 

"Không." Klaus lắc đầu: "Hiệp sĩ chỉ có thể trung thành với một quý cô thôi."

 

Lúc nãy trà sữa đã được bưng ra, Cảnh Ngọc mở ống hút ra.

 

Cô cúi đầu nhìn bao bì của cốc trà sữa... 

 

Trên đó có in dòng chữ "JY&K.J.E".

 

Đây là chữ viết tắt trong tên bọn họ.

 

Trên ly trà sữa có in hình đoá hoa mẫu đơn lớn màu trắng tên là hoa mẫu đơn "Cảnh Ngọc", trên gân lá là chữ Klaus cách điệu được in đậm.

 

Cảnh Ngọc nói: “Em cảm thấy bầu không khí lúc này có vẻ còn phù hợp để cầu hôn hơn khi ở Thanh Đảo.”

 

"Không phải cầu hôn." Klaus sửa lại cách diễn đạt của cô: "Là tuyên thệ."

 

Cảnh Ngọc không chớp mắt, cô nhìn chằm chằm vào quý ông tóc vàng mắt xanh đang ngồi trước mặt mình. Người đàn ông này đã đích thân dạy dỗ cô, sửa chữa những thói quen xấu của cô, thành công kéo cô ra khỏi vũng lầy.

 

Anh vừa là hiệp sĩ vừa là ma vương của cô.

 

Klaus nói: "Anh nghĩ, trước đây em không dám đồng ý lời cầu hôn của mình vì lo rằng anh sẽ đi cứu vớt những người khác nhỉ?"

 

Cảnh Ngọc cúi đầu uống một ngụm trà sữa.

 

“Em không nghĩ vậy đâu." Cảnh Ngọc nói: “Không thèm nhé.”

 

Cô lặp lại ba từ này.

 

Klaus mỉm cười không hỏi tiếp nữa, thay vào anh lại dùng giọng điệu thản nhiên, nhàn nhã nói tiếp: "Trước đây anh đã từng nhắc với em chưa? Cảnh Ngọc, sau khi được chẩn đoán tâm lý sơ bộ, anh đã thấy trạng thái tâm lý này của mình có vẻ hơi tệ."

 

Cảnh Ngọc cầm cốc trà sữa ấm nóng trong tay, cô nhấp thêm một ngụm nữa.

 

"Nhưng anh đã gặp em." Klaus nói: "Chiều hôm đó, khi anh đi ngang qua nơi này và thấy ánh nắng rất đẹp nên anh đã quyết định xuống xe đi dạo một chút."

 

Ngài Klaus, người đang bị sự phiền não quấn thân chỉ muốn tản bộ đôi chút dưới ánh nắng mặt trời, đi ngang qua con phố có nhiều quán ăn này, vừa ngắm nhìn vừa quan sát người tới người lui hai bên vệ đường.

 

Sau đó, qua tấm kính, anh đã nhìn thấy Cảnh Ngọc.

 

Một du học sinh người Trung Quốc đang học tập chăm chỉ.

 

Cô có mái tóc đen tuyệt đẹp và đôi mắt đen láy.

 

"Cảnh Ngọc." Klaus nói: "Anh còn tưởng em là một sinh viên nhỏ bé đáng thương, cần được người ta cứu giúp."

 

Khi thấy Cảnh Ngọc bị vị khách người Nhật Bản quấy rối, Klaus đã sẵn sàng bước tới giải vây.

 

Anh có thể dạy cho gã đàn ông vô lý đó một bài học.

 

Nhưng Cảnh Ngọc đã cho đối phương một cú tát mạnh.

 

Cảnh Ngọc biết anh đang nói gì, hai má cô càng lúc càng đỏ.

 

"Nhưng em là một cô gái dũng cảm, tinh thần rạng ngời phơi phới." Klaus nói: "Anh rất thích em."

 

Cảnh Ngọc thả ống hút trong tay ra, nhướng mày: “Thích?”

 

"... Lúc đó, lúc đó thôi." Klaus nói thêm: "Anh đã nghĩ rằng ôi Chúa ơi, cô gái Trung Quốc này, thân thủ của cô ấy thật tuyệt vời."

 

Cảnh Ngọc khiêm tốn nói: “Bình thường thôi, hạng ba thế giới.”

 

Klaus nói: “Anh đã tự hỏi, một cô gái năng động, đầy sức sống như vậy liệu có sẵn lòng nhận sự trợ giúp của mình hay không?” 

 

“Và em hoàn toàn khác xa so với những gì anh tưởng tượng." Klaus nói: “Xảo quyệt, thông minh, cẩn thận, tham tiền tài và hoạt bát.”

 

Anh cẩn thận nhẩm đếm, chậm rãi nói tiếp: “Đúng là… Khiến người ta khó mà thoát ra được.”

 

… Người thích hợp, không có nghĩa là người kia phải đáp ứng mọi sở thích của bạn.

 

… Hay nói đúng hơn, ngay cả khi người kia có nhiều đặc điểm trái ngược với sở thích của bạn, bạn vẫn sẽ rơi vào lưới tình với đối phương và chìm sâu vào đó, không thể thoát ra được.

 

Klaus yêu Cảnh Ngọc, kể cả những đặc điểm khác lạ trên người cô đều rất dễ thương và như đang tỏa sáng lấp lánh.

 

Cảnh Ngọc háo hức nhìn anh.

 

"Mặc dù nói thế này thì có vẻ hơi sến súa..."

 

Klaus nói tới đây thì cúi đầu cười bất đắc dĩ: "Em biết đấy, anh cũng đã ở cái tuổi này rồi."

 

Anh đã không còn là trai trẻ nữa.

 

Nhưng mỗi khi nhắc đến mấy chuyện này, Klaus vẫn hạ thấp giọng hơn. Anh ngẩng đầu lên nhìn Cảnh Ngọc, khóe miệng không chịu khống chế mà hơi cong lên cười: “Anh vẫn muốn nói cho em nghe mấy câu sến súa này. Cảnh Ngọc à, em là người duy nhất của anh, anh sẽ chỉ tuyên thệ lòng trung thành của mình vì em.”

 

Anh nói: "Cảnh Ngọc, anh xin thề sẽ là Hiệp sĩ trắng của riêng em."

 

Cảnh Ngọc đặt cốc trà sữa sang một bên. Cô nghiêng người về phía trước, nắm lấy tay Klaus áp lên má mình rồi cọ nhẹ vào lòng bàn tay anh.

 

"Em xin thề."

 

"Em sẽ chỉ nhận châu báu từ anh Klaus."

 

Munich đã về khuya, những quán bar ở đằng xa vẫn còn truyền ra tiếng nhạc ầm ĩ và những gã say khướt, nhưng trong quán trà sữa này vẫn đang mở những bản tình ca ngọt ngào.

 

Bé rồng và ma vương đang cùng nắm tay nhau dưới ánh đèn, họ nhìn nhau cười.

 

Bé rồng hỏi: “Ngài ma vương à, em có thể gọi thêm một cốc trà sữa nữa không?”

 

Ngài ma vương từ chối bé rồng. Anh bế bé rồng lên xe, không thắt dây an toàn nữa mà chồm tới hôn môi với cô.

 

Ở giữa trái tim của vùng Bavaria, trên kho báu của sông Main, bầu trời màu xanh đậm và những ngôi sao nóng cháy như ngọn đèn.

 

Bé rồng vui vẻ chia sẻ quả cam nhỏ chua chua ngọt ngọt của mình với ma vương.

 

Ngài ma vương sẵn sàng cúi đầu vì bé rồng kia, tuyên thệ trước mặt cô rằng mình sẽ trở thành Hiệp sĩ trắng duy nhất của cô.

 

Đây là trang cuối cùng của câu truyện cổ tích.


 

lust@veland
Chương trước
Bình Luận (1 Bình Luận)