Buổi tối, trong phòng ngủ của bảo bối.
“Anh nói xem, chú Diệp theo đuổi mami nhiều năm như vậy, quấn theo tận về nước, vì sao mẹ vẫn không đồng ý vậy?”
Nói xong, hai tay nhỏ bé mập mạp của tiểu ác ma đỡ đầu, ngồi trên ghế, chân nhỏ đung đưa nói lên sự buồn bực của mình.
Tuy rằng cậu không thích nhiều hơn một người bố hời.
Nhưng, mami đã thẳng thắn từ chối như vậy, hoàn toàn không để cậu có chỗ phát huy, khiến cậu không có đất dụng võ!
“Loại tình cảm này của chú Diệp chỉ là đơn phương tình nguyện thôi!”
Nhóc lớn thân sĩ nghe vậy, ngón tay gõ phím nhanh như gió, không hề ngẩng đầu mà lên tiếng.
“Có lẽ, ngoại trừ ba, căn bản mami không thích ai cả.”
Nhóc hai cá chép vẫn cúi đầu không nói gì, sau đó mở miệng phân tích triệt để mối quan hệ của họ, vẻ mặt bí hiểm nói.
Nghe được lời của nhóc hai, trong mắt nhóc ba hiện lên tia sáng, hưng phấn quay đầu nhìn nhóc lớn gõ bàn phím.
“Anh cả, chuyện nhờ anh điều tra thế nào rồi? Người đàn ông rất giống chúng ta kia, liệu có phải là ba của chúng ta không?”
“Không có gì bất ngờ xảy ra thì chú ấy chính là ba của chúng ta.”
Nhóc hai cá chép mở miệng, nhóc lớn và nhóc ba nghe vậy thì sáng rực hai mắt.
“Anh hai, anh chắc không? Có căn cứ gì không?”
Không đợi nhóc hai nói tiếp, nội dung trong TV đã khiến tiểu ác ma lập tức dời tầm mắt, bàn tay nhỏ bé dần nắm thành quyền.
“Đáng ghét, mấy người này vẫn chưa chịu thôi sao, chẳng phải chuyện hôm qua đã giải quyết xong rồi à? Tại sao còn đăng tin thế này.”
Nhìn thấy trên mạng công kích mami, sắc mặt của nhóc lớn trầm xuống, đen như mực, cực kỳ giống dáng vẻ của Hàn Dực Đình khi tức giận.
“Anh cả, nếu bọn họ muốn chết thì chúng ta thành toàn cho họ đi!”
Tiểu ác ma phun ra vài chữ từ kẽ răng.
“Anh hiểu, anh cũng không định buông tha cho họ.”
Nhìn thấy hai người tức giận, nhóc hai cá chép không khỏi đau đầu: “Hai người đừng làm loạn nhiều quá, đừng quên mami đã nói, sau khi về nước, bốn người chúng ta phải tuân thủ luật pháp để làm người tốt!”
Nghe vậy, nhóc ba tiểu ác ma đỡ trán, vẻ mặt hơi tủi thân.
Cũng không biết mami nghĩ gì, rõ ràng bọn họ đang rất vui vẻ sống ở nước ngoài, tự nhiên phí công, lại về nước làm một người bình dân không có sức ảnh hưởng gì.
Khiến người con như họ bị cản trở bản tính vốn có, thật sự quá khó khăn!
Cùng lúc đó, ngón tay của nhóc lớn linh hoạt lướt trên bàn phím, nhưng chỉ vài phút ngắn ngủi, cậu đã tra ra được tất cả tài liệu cơ mật giữa Lăng Khả Nhi và Trần Diễm Lệ, tất cả đều bị tấn công, khiến tư liệu biến mất vĩnh viễn.
“Anh cả, còn người đàn ông thoạt nhìn rất giống chúng ta kia, chính chú ấy khiến mami tổn thương nhiều như vậy, em không thích chú ấy, cho nên giao cho anh đấy!”
“Được, xem như nể tình chú ấy giúp mẹ vào phút trót, anh sẽ giảm bớt một chút tổn thất cho chú ấy!”
Vừa nói xong, ngón tay của nhóc lớn lại nhanh chóng thao tác.
“Không thể như vậy, dù sao chú ấy cũng có thể là ba của chúng ta mà?”
“Cho dù là ba thì cũng không được ức hiếp mami!”
Nói xong, khóe môi nhóc ba cong lên nụ cười lạnh lùng.
Mami dặn họ không được để lộ bản tính.
Nhưng vì mami, người ba hời này, vẫn nên dạy dỗ một chút!
Lúc này, văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Hàn Thị.
Sau khi thư ký vội vàng gõ cửa tiến vào, thở hồng hộc nói với Hàn Dực Đình: “Tổng giám đốc, không ổn rồi, tư liệu cơ mật của công ty đã bị tiết lộ, không hiểu sao bên tài vụ bị mất ba triệu, phòng tài chính cũng không rõ.”
Hàn Dực Đình đang dựa vào chiếc ghế xa xỉ, trong mắt hiện lên tia kinh ngạc, nhưng khuôn mặt vẫn lạnh lùng như trước.
Tỏ ra cực kỳ bình tĩnh: “Chuyện xảy ra lúc nào?”
Âm thanh của thư ký từ thở dốc trở nên run rẩy, lắp bắp nói: “Ngay… ngay vừa rồi, người của phòng tài vụ gọi điện tới.”
Anh ngồi thẳng người, sắc mặt Hàn Dực Đình trở nên âm trầm, giống như bị nhiễm một tầng hàn băng: “Tra! Phòng thông tin và phòng tài vụ, hôm nay không tra ra được thì đừng về nhà!”
Khi nói lời này, từng câu từng chữ của Hàn Dực Đình nghiêm nghị lạ thường.
Khi thư ký luống cuống lùi ra ngoài, Hàn Dực Đình trầm giọng bổ sung một câu: “Vương Hưng tra thế nào rồi.”
Thư ký cúi đầu, giọng nói hơi run rẩy.
“Cậu ta nói, hệ thống bị một hacker có kỹ thuật rất cao xâm nhập, hơn nữa tất cả dấu vết đều bị xóa, rất dễ dàng nhận thấy đây không phải vì tiền, mà là cố tình khiêu khích, hoặc là cảnh báo, hơn nữa, hình như có quan hệ với nhà họ Tô.”
Rầm!
Một xấp văn kiện rất dày bị ném xuống, ánh mắt Hàn Dực Đình đầy vẻ ngoan độc.
Ngay sau đó là tiếng thư ký bị té ngã.
Hàn Dực Đình nheo mắt, nhìn thoáng qua người thư ký vừa bị kinh sợ mà ngã ngửa.
Anh ta lảo đảo đứng dậy, ngay cả thư ký cũng bị dọa tới mức run rẩy, nhỏ giọng nói: “Tổng giám đốc còn gì căn dặn không ạ?”
Hàn Dực Đình xoay người nhìn ra cửa sổ, thản nhiên nói một câu: “Không có.”
Thư ký giống như được đại xá thở phào nhẹ nhõm, anh ta nhặt điện thoại rơi dưới đất rồi chuồn đi.
Hàn Dực Đình yên lặng nghiêm túc nhìn ra ngoài cửa sổ, anh nhíu mày, kết nối cuộc gọi.
“Tổng giám đốc, đã tra được một chút tin tức của Tô Tử Dụ, cô ấy là trưởng nữ của Tô Quốc Cường tập đoàn Tô Thị, tiền vốn lần này là do người của Tô Tử Dụ tài trợ, người xâm nhập là thiên tài hacker nổi tiếng.
Nghe vậy, vẻ ảm đạm trên mặt Hàn Dực Đình tiêu tán đi một chút: “Điều kiện của chúng ta khi hợp tác với Tô Thị, thêm một điều nữa, đám hỏi.”
Tô Trạch.
Tô Tử Dụ vươn tay, do dự một chút rồi ấn chuông cửa.
“Tử Dụ tới rồi sao.”
Tô Quốc Cường từ trên lầu chạy nhanh xuống.
“Mau tới ăn cơm thôi, chắc con đói rồi.”
Tô Tử Dụ vẫn đứng đó, sắc mặt lãnh đạm: “Có chuyện quan trọng gì, không thể nói ngay bây giờ sao.”
“Tử Dụ, vài ngày nữa con rảnh không, đến gặp một người, phương diện mọi thứ cũng không tồi, nếu có thể thì sau này con sẽ không phần lo lắng gì nữa.”
Ánh mắt có chút trống rỗng, Tô Quốc Cường nói xong, dùng tay ý bảo Tô Tử Dụ ngồi xuống.
Cô không muốn ngồi, nghi hoặc hỏi: “Đây là ông kêu tôi đi xem mắt sao?”
Tô Quốc Cường gật đầu, cắt một miếng bánh ngọt: “Đúng vậy, đối phương là ông chủ của một công ty lớn, bề ngoài cũng đẹp trai, con xem, nếu không có vấn đề gì thì lập tức đính hôn.”
Sắc mặt Tô Tử Dụ trầm xuống, không hài lòng nói: “Không đi.”
“Chỉ là, chị một thân một mình nuôi ba đứa nhỏ thật vất vả, bố vì chuyện chung thân đại sự của chị mà nghe ngóng rất nhiều người đàn ông tốt, vì chút tâm ý này của anh ta, chị cũng nên đi thử một lần xem thế nào.”
Tô Hiểu Vân ra vẻ thân thiết gắp thịt cho Tô Tử Dụ, cười hì hì nói.
“Con không biết thôi, bố…”
Thẩm Tú Diễm khịt mũi, rơi nước mắt cá sấu: “Thân thể bố con không còn được như trước, bởi vì chuyện đại sự của con mà ông ấy đã lao tâm khổ trí tới mức sinh bệnh…”
Tô Tử Dụ liếc mắt nhìn hai mẹ con giả mù sa mưa giục giã bên cạnh, mỉm cười nói: “Hai người quan tâm bố tôi thật nhỉ, tôi cũng ngại quá đi mất.”
Khụ khụ!
Tô Quốc Cường che miệng ho khan một tiếng.
Thấy bố ho khan, Tô Tử Dụ nhíu mày: “Bố sao thế?”
Thấy vậy, Tô Hiểu Vân đứng lên, vuốt lưng Tô Quốc Cường: “Dù sao chị cũng không quan tâm đến bố, uống công bố thương chị.”
Sau đó, Tô Hiểu Vân ân tình bưng cho Tô Quốc Cường một ly nước: “Bố, bố không cần lo lắng cho chị mà vắt sức thân thể của mình như vậy, thật sự không đáng, bố xem, vốn dĩ chị ấy không quan tâm đến bố.”
Còn Thẩm Tú Diễm cũng giả vờ bày ra vẻ thất vọng mà thở dài.
“Quốc Cường, tôi thật sự cảm thấy khổ sở thay ông, công sức ông âm thầm giúp đỡ cô ta mấy năm nay, giúp cô ta nuôi lớn con trẻ khỏe mạnh, dường như muốn gì được nấy, mà bây giờ, chỉ là ý nguyện nhỏ mà cô ta cũng không đáp ứng, sau này ông cũng đừng hy vọng cô ta…”
Thấy hai người kẻ tung người hứng, Tô Tử Dụ cười lạnh: “Kỹ năng diễn xuất thế nào, sao các người không nhận giải Oscar luôn đi?”
Sau đó, Tô Tử Dụ nhìn thẳng vào Tô Quốc Cường: “Thế nào, ông chủ Tô, bây giờ vẫn muốn nghe lời bọn hổ lang đó sao?”
Khụ khụ!
Sau đó Tô Quốc Cường lại ho khan một tiếng, trầm giọng nói: “Tử Dụ, con đồng ý với bố đi, nếu có thể đính hôn thì bố sẽ chấp nhận một yêu cầu của con.”
Thấy ánh mắt Tô Quốc Cường lóe lên tia sáng khi đàm phán trên thương trường, khóe môi Tô Tử Dụ cong lên: “Được, tôi rất muốn xem thử, rốt cuộc các người định làm gì.”
Nói xong, Tô Tử Dụ cầm túi xách rời đi.
“Để tôi tiễn chị.”
Tô Hiểu Vân rất khôn khéo đứng lên.
Vừa mới ra khỏi cửa đã đụng phải tên xấu xa Lăng Thiếu Thần.
Lăng Thiếu Thần ôm chầm Tô Hiểu Vân, dùng giọng điệu hèn mọn nói: “Thất nghiệp nên chạy tới đây ăn quỵt uống ké sao.”
Tô Tử Dụ chẳng hề liếc mắt nhìn tên xấu xa ấy lần nào, cô ngẩng đầu ưỡn ngực đi ra ngoài.
“Sao nào, bị tôi nói trúng nên chột dạ sao, chẳng lẽ không đúng à, nhưng bố Nhạc cũng thật là, nếu tôi có một đứa con gái lòng muông dạ thú bất hiếu như vậy thì tôi cũng lười quản cô.”
“Ha ha!”
Cô dừng bước, thản nhiên liếc mắt nhìn Lăng Thiếu Thần một cái, khinh bỉ nói: “A, chó hoang ở đâu tới đây sủa bậy lại còn cản đường vậy chứ.”
Nghe thấy lời khinh biệt của cô, Lăng Thiếu Thần tới gần Tô Tử Dụ, thô bạo đẩy cô: “Lúc cô nói chuyện có thể có chút tố chất được không?”
Tô Tử Dụ cười thành tiếng, dùng hai ngón tay kẹp lấy tay Lăng Thiếu Thần, đẩy ra một cách dễ dàng: “E là anh có chút hiểu lầm về tố chất rồi, anh xứng đáng nói ra hai chữ này sao?”
Thấy bộ dáng cùng vẻ mặt khinh thường của Tô Tử Dụ, Lăng Thiếu Thần càng tức giận hơn, vung tay: “Cô thì xứng sao? Thấp hèn tới mức bán thân… Xem tôi có đánh cái đồ đê tiện như cô thành tàn phế không.”
Vung cánh tay, Lăng Thiếu Thần hùng hổ xông tới.
Bốp!
Không đợi anh ta phản ứng lại, trên mặt đã in năm ngón tay đỏ hồng.
Ngay lập tức, anh ta bị đánh xoay một vòng, bụm mặt, nước mắt chực trào xuống, thiếu chút nữa ngã xuống.
Thẹn quá hóa giận, Lăng Thiếu Thần đỏ mắt xông về phía Tô Tử Dụ: “Con đàn bà thối, vậy mà dám đánh tao, xem tao dạy dỗ mày đây.”
Bốp bốp bốp!
Còn chưa thấy rõ mọi chuyện thế nào, mắt Lăng Thiếu Thần đã sưng tấy lên, không mở ra được, khóe môi còn vương máu.
“Thiếu Thần, Thiếu Thần!!”
Tô Hiểu Vân thét lên chói tai đỡ lấy Lăng Thiếu Thần.
Ngã xuống, anh ta mơ màng giống như say rượu, nheo mắt, giống như gà mất đầu: “Tô Tử Dụ, con tiện nhân này, tao nhất định sẽ không bỏ qua cho mày!”
Cô giống như phủi bụi bẩn trên tay, giọng điệu thoải mái nói: “Tới đi, tôi chờ anh ở đây.”
Ngay sau đó, Tô Tử Dụ cười lạnh rồi nghênh ngang rời đi.
Hãy đăng nhập hoặc tạo tài khoản để gửi bình luận