TÌM NHANH
Xuân Noãn Hương Nùng
View: 1
Chương trước
Chương 12
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku
Upload by Deku

Ninh An Đường.

 

Sau khi Lục Minh Ngọc ôm bức tranh cuộn vội vã rời đi, Lan ma ma người đã đứng canh hồi lâu bên ngoài, nhẹ nhàng bước vào nội thất. 

 

Bà ta khẽ vén một góc rèm cuốn, nhìn vào bên trong. Trên chiếc án thư, Chu thị đang ngồi nghiêng mình, khẽ cúi đầu, chăm chú ngắm nghía bức họa trong tay. Người nữ nhân đã bước sang tuổi bốn mươi ấy vẫn giữ được dung nhan trắng trẻo, mịn màng. 

 

Lớp trang điểm thanh nhã tô điểm cho nét mặt nhu mì, dịu dàng vốn có. Mới lúc trước, bả vai bà còn run rẩy vì khóc, vậy mà giờ đây, dẫu vành mắt vẫn còn vương nét đỏ hoe, khóe môi nàng đã khẽ cong lên, dường như đang đắm chìm vào một miền hồi ức tốt đẹp nào đó.

 

Chỉ cần nhìn qua, Lan ma ma đã đoán được tâm tư của Chu thị.

 

Vị lão phu nhân này vốn xuất thân từ chốn thôn dã, khoảng thời gian vui sướng nhất cuộc đời chính là thuở mới quen biết lão gia. Khi Lan ma ma mới đến Ninh An Đường hầu hạ, tình cảm phu thê họ vẫn còn thắm thiết hòa thuận. 

 

Mỗi khi lão gia lên triều bận rộn việc quan, Chu thị ở nhà nếu không dịu dàng thêu thùa may vá thì cũng ra sân ngắm hoa, trêu đùa với mấy chú cún nhỏ. Nhưng phần lớn thời gian, bà thích ngồi một mình bên cửa sổ, chống cằm khẽ mỉm cười.

 

Nụ cười khi ấy ngọt ngào và hạnh phúc biết bao, giống hệt như lúc này.

 

Lặng lẽ đứng nhìn một lúc, Lan ma ma khẽ tằng hắng một tiếng.

 

Chu thị giật mình ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đầy ý cười trêu chọc của Lan ma ma. Bà vội vàng cuộn bức tranh lại, vụng về phân bua: “A Noãn vừa vẽ một bức họa, ta thấy cũng có vài phần linh động, xinh đẹp.”

 

Lan ma ma chẳng mấy tò mò về nội dung bức tranh, bà ta bước tới vài bước, vui mừng nói: “Vẫn là Tứ cô nương có tài dỗ dành người khác. Sớm biết vậy lão nô cũng đi học vẽ tranh cho rồi, tội gì phải khuyên đến gãy lưỡi mà cuối cùng chẳng được tích sự gì?”

 

Chu thị tuy đã có tuổi nhưng nét mặt vẫn còn giữ vẻ e lệ của thiếu nữ. Bà cúi đầu, đôi má ửng hồng, ngoan ngoãn để mặc cho ma ma trêu chọc.

 

"Thôi được rồi, ngài vui vẻ là tốt rồi. Chuyện nhỏ nhặt nhường ấy mà cũng tổn hao tâm sức đến mức rơi nước mắt. Lão gia vốn thương yêu ngài, tuyệt đối không tuyệt tình đến thế đâu." Trêu đùa vài câu, Lan ma ma đỡ Chu thị dậy, dẫn nàng đi về phía gương trang điểm: “Nào, để lão nô giúp ngài dặm lại son phấn. Chút nữa là đến giờ dùng bữa rồi, đừng để đám tiểu nha hoàn nhìn thấy lại bàn ra tán vào.”

 

Chu thị gật đầu ngồi xuống. Thấy Lan ma ma định lấy hộp phấn dặm - thứ phấn mà sau khi thoa lên sẽ khiến gương mặt trở nên trắng bệch Chu thị nhìn bóng mình trong gương, khẽ thở dài một tiếng: “Thôi, từ nay cứ trang điểm đơn giản thế này là được, không cần phải cầu kỳ lăn lộn làm gì. A Noãn nói đúng, xuất thân của ta như vậy, dẫu có đắp lên mình bao nhiêu lụa là phấn son phú quý, người ngoài nhìn vào cũng biết rõ gốc gác của ta. Thà cứ giữ nét mộc mạc nguyên bản, biết đâu lại được người ta khen một câu 'phản phác quy chân' (trở về với tự nhiên), mà chính ta nhìn vào cũng thấy thuận mắt hơn.”

 

Bà bây giờ chỉ muốn nhờ Lan ma ma che bớt đi quầng đỏ quanh vành mắt. Ở tuổi này rồi, để đám nha hoàn nhận ra mình vừa khóc thì thật là khó coi.

 

Động tác của Lan ma ma khựng lại. Ánh mắt bà ta giao nhau với Chu thị trong gương. Lần này, Chu thị không hề né tránh hay chột dạ như những lần từ chối trước đó, ngược lại còn nhìn bà mỉm cười dịu dàng, ánh mắt đầy vẻ kiên định. 

 

Đầu óc Lan ma ma xoay chuyển vài bận, bà ta không giấu nổi sự kinh ngạc: “Tứ cô nương tuổi còn nhỏ như thế, sao lại hiểu được đạo lý 'phản phác quy chân' chứ?”

 

Chu thị lộ ra nụ cười tràn ngập vẻ tự hào: “Đúng vậy, A Noãn nhà ta thông minh giống hệt cha mẹ nó.”

 

Bà vốn lớn lên ở nông thôn, từ nhỏ không được đèn sách chữ nghĩa. Sau khi vào kinh, những lúc rảnh rỗi nàng mới tự mày mò học hỏi, tích lũy được vài câu thành ngữ. Đến thế hệ con cái, đứa con gái thì giống bà, việc đọc sách có chút chật vật nhưng nữ công gia chánh lại vô cùng khéo léo, tính tình ôn nhu nên rất được lòng các khuê tú trong kinh. 

 

Còn đứa con trai thì xuất chúng hơn nhiều, trí tuệ còn có phần vượt trội hơn cả trượng phu nàng, mới mười một tuổi đã đỗ Tú tài…

 

Chỉ tiếc là thằng bé mệnh khổ. Khảo trúng không lâu, trong một lần cùng đám công tử nhà giàu đi du ngoạn, nó không may ngã xuống triền núi. Thân thể những chỗ khác đều lành lặn, duy chỉ có đôi mắt là vĩnh viễn mất đi ánh sáng.

 

Nghĩ đến nỗi đau đớn ấy, nụ cười trên môi Chu thị chợt tắt ngấm. Bà cụp mi mắt, tự lẩm bẩm an ủi bản thân: “A Noãn thông minh như vậy, nếu nó là một đứa con trai, e rằng vài năm nữa cũng có thể đỗ được Tú tài rồi...”

 

Lan ma ma là người thức thời, liền tiến lên giúp Chu thị chải đầu trước, đợi cho cơn đau buồn của phu nhân tạm lắng xuống, bà ta mới mỉm cười, khẽ khuyên nhủ: “Lão phu nhân, lời Tứ cô nương nói nghe qua thì có lý, nhưng nàng dù sao cũng là một đứa trẻ, chưa thấu hết những chuyện vòng vo, sâu xa của bậc người lớn. Nếu ngài là đương gia phu nhân của một vị tiểu quan thất phẩm, trang điểm thanh nhã là điều nên làm; khi ra ngoài làm khách, những phu nhân có thân phận cao hơn nhìn vào sẽ khen ngài biết giữ bổn phận. Nhưng ngài nay là Thượng thư phu nhân, đã uy phong bao nhiêu năm qua, đột nhiên lại ăn mặc mộc mạc, đám phu nhân thích buôn chuyện thị phi ngoài kia chuẩn sẽ nghĩ ngài đang bị lão gia vắng vẻ, thành ra mới mất đi cái uy phong, tự tin ngày thường. Lão phu nhân, một khi lời đồn đại này truyền ra, không chỉ ngài bị người ta xem thường, mà ngay cả Tứ cô nương e rằng cũng bị các cô nương phủ khác coi khinh. Ai, giá mà Tam phu nhân là con ruột của Lão Vương phi thì tốt biết mấy, như vậy có Tam phu nhân chống lưng cho Tứ cô nương, ngài cũng được nhẹ lòng đi phần nào.”

 

Chu thị nghe vậy, trong lòng bỗng nhiên hiện lên cảnh tượng buổi sáng bị trượng phu lạnh giọng quở trách.

 

Đúng vậy, bà vốn đã bị trượng phu lạnh nhạt, bên trong đã chẳng còn tình thắm nghĩa nồng, nếu ngay cả cái thể diện bên ngoài cũng không giữ nổi, sau này làm sao có thể làm chỗ dựa cho nữ nhi?

 

Nhìn lại bóng mình trong gương, chân mày Chu thị khẽ chau lại, cắn chặt môi. Cũng giống như những lần dao động trước đây, dưới sự nhắc nhở của Lan ma ma, ý định của bà lại nhanh chóng lung lay rồi kiên định trở lại: “Vậy thì...”

 

Lời còn chưa dứt, tấm rèm cửa chợt bị vén lên, một bóng người cao lớn, trầm vững bước vào.

 

Câu nói của Chu thị nghẹn đắng nơi cổ họng, bà không dám tin vào mắt mình, sững sờ nhìn phu quân vừa xuất hiện.

 

Bà đang ngồi, dẫu kinh hãi tột độ thì cơ thể cũng chỉ cứng đờ tại chỗ, tư thế vẫn xem như vững vàng. Thế nhưng Lan ma ma lại chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương thốc thẳng từ lòng bàn chân lên dọc sống lưng, rồi xoáy mạnh vào lồng ngực. Bàn tay đang cầm bút vẽ mày của bà ta run rẩy kịch liệt. 

 

Lão gia đến từ lúc nào? 

 

Lão gia đã nghe được bao nhiêu rồi?

 

Mắt thấy Lục Trảm ngày càng tiến lại gần, Lan ma ma dẫu hồn xiêu phách lạc vẫn chưa định thần, nhưng bản năng lão luyện nhiều năm thúc giục bà ta vững tay buông cây bút vẽ xuống, lập tức cúi đầu hành lễ với người nam nhân trước mặt: “Lão gia.”

 

Được đánh động, Chu thị hoảng loạn đứng bật dậy, bất chấp mái tóc dài còn đang xõa tung chưa kịp búi, vội bước vòng qua chiếc ghế chuẩn bị hành lễ chào đón.

 

Ánh mắt Lục Trảm lướt qua vành mắt còn vương nét đỏ hoe của bà, ông kịp thời tiến lên một bước, nắm lấy đôi bàn tay bà, giọng nói dịu dàng hơn hẳn ngày thường: “Ta đã nói bao lần rồi, ở trước mặt ta, nàng không cần phải câu nệ những lễ nghi rườm rà này.”

 

Chu thị thuở nhỏ vốn không am tường thế sự, có lẽ cả đời này bà cũng chẳng thể lý giải nổi những tâm tư thâm trầm giấu sau gương mặt lạnh lùng của trượng phu. Thế nhưng, phu thê chung sống bấy nhiêu năm, bà hoàn toàn có thể dựa vào sự thay đổi trong giọng nói của Lục Trảm để đoán định tâm tình ông. 

 

Nghe ngữ khí ôn nhu nhường này, phải chăng ông không hề tức giận? Nhưng rõ ràng buổi sáng ông còn lạnh lùng như băng sương, bà cũng chưa làm sai điều gì, sao đột nhiên thái độ lại quay ngoắt như vậy?

 

Chu thị nghĩ mãi không thông, đành đánh liều chút dũng khí ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ bất an mà len lén quan sát trượng phu.

 

Ánh mắt rụt rè, sợ sệt ấy, suốt bao năm qua cơ hồ chẳng hề thay đổi.

 

Ngoại trừ năm xưa phụ mẫu song thân lần lượt qua đời khi ông còn thơ ấu, ngoại trừ nỗi bất lực đớn đau nhìn đứa con trai lâm vào cảnh mù lòa, Lục Trảm đời này chưa từng rơi một giọt nước mắt. 

 

Vậy mà giờ khắc này, nhìn ngắm dung nhan của thê tử - dẫu vẫn giữ được nét thanh tú nhưng đã sớm không còn vẻ phong độ thời trẻ trung, sống mũi Lục Trảm bỗng dâng lên một vị chua xót không thể kiềm chế. 

 

Hai mươi năm qua, ông luôn cho rằng bà đã thay đổi, luôn oán trách bà không chịu nghe lời khuyên bảo. Đến tận hôm nay ông mới bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra là do bản thân làm chưa tốt, để rồi mơ hồ lãng phí mất hai mươi năm bờ cõi. 

 

Khoảng thời gian hai mươi năm đã qua ấy, đáng lẽ ông và Chu thị có thể sống bên nhau hòa hợp, thắm thiết hơn nhiều.

 

"Lui xuống đi." Dư quang liếc qua bóng dáng đang đứng chết trân ở bên kia của Lan ma ma, Lục Trảm bình thản ra lệnh, trong lời nói vẫn còn vương lại chút ôn nhu hiếm hoi vốn chỉ dành cho Chu thị.

 

Nghe thấy thanh âm ấy lọt vào tai, Lan ma ma liền thở phào nhẹ nhõm. Bà ta cũng như Chu lão di nương năm xưa, vốn đều là nha hoàn thân cận bên người lão gia. Sau khi Nguyên phối phu nhân qua đời, lão gia thu Chu lão di nương vào phòng làm thiếp, còn bà ta thì tiếp tục bổn phận hầu hạ. 

 

Không lâu sau Chu thị gả vào cửa, lão gia liền an bài bà ta đến chăm sóc cho vị tân phu nhân vốn hoàn toàn xa lạ với lề lối của chốn quyền quý nhà cao cửa rộng này. Chính vì thế, Lan ma ma quá đỗi quen thuộc tính khí của lão gia. 

 

Thấy ông tâm bình khí hòa như vậy, bà chắc mẩm ông không nghe thấy những lời khuyên bảo đầy tính toán phàm tục mà mình vừa nói với Chu thị khi nãy.

 

Bà ta khom người, cúi đầu cung kính rồi lặng lẽ lui ra ngoài.

 

Người đã đi khuất, trong phòng chỉ còn lại hai vợ chồng. Chu thị khẽ liếc mắt nhìn, trượng phu cư nhiên vẫn dùng ánh mắt kỳ lạ khiến người ta tim đập chân loạn ấy mà nhìn bà chăm chăm. Chu thị cảm thấy khắp người không tự nhiên, theo bản năng muốn lùi lại để kéo giãn khoảng cách. Nhưng bà vừa mới khẽ động, bàn tay đã bị một bàn tay khác nắm chặt lấy: “Nàng đã kể cho A Noãn nghe chuyện xưa của chúng ta sao?”

 

Lục Trảm một tay siết nhẹ lấy tay thê tử, tay kia giơ lên một cuộn tranh.

 

Trong lòng Chu thị bỗng dâng lên cảm giác chột dạ mơ hồ, bà cúi đầu, lí nhí phân bua: “A Noãn gặng hỏi thiếp phòng ốc ở quê nhà trông như thế nào, thiếp liền kể cho con bé nghe. Ai ngờ nói một hồi thì...”

 

Đứa cháu gái nhỏ tuổi nhưng hiếu kỳ, câu hỏi lúc nào cũng dồn dập. Hỏi xong chuyện nhà cửa, con bé lại hỏi sang năm nào bà mới gặp gỡ tổ phụ. Bà vốn bộc tuệch miệng nhanh hơn não, bất tri bất giác đã đem mọi chuyện nói ra hết sạch.

 

Lục Trảm hoàn toàn có thể mường tượng được cảnh tượng quây quần của hai tổ tôn bọn họ. Ông khẽ mỉm cười, buông tay thê tử ra rồi mở cuộn tranh, trải phẳng phiu lên mặt bàn, chân thành tán thưởng: "Thiên phú của A Noãn quả thực không tệ, chỉ nghe nàng kể lại mà đã họa ra được thần vận giống đến như vậy." 

 

Đứa cháu gái nhỏ này mới có bảy tuổi, nếu được dày công mài giũa theo thời gian, tài năng hội họa vị tất đã thua kém đứa con trai thông minh xuất chúng năm xưa của ông.

 

Nhận thấy đề tài đã trở nên nhẹ nhàng, cõi lòng Chu thị mới hoàn toàn thả lỏng. Sự ôn tồn, hòa nhã của trượng phu khiến bà tạm thời quên đi cả trận trách mắng nghiêm khắc hồi buổi sáng. Bà tiến tới, rút từ trong ống đựng tranh ra thêm hai bức họa khác, mở ra cho ông xem: “Nào có đâu, lần đầu tiên A Noãn vẽ, cứ hạ được một nét là lại hỏi thiếp có đúng hay không, phải sửa đi sửa lại mấy chỗ liền. Bức thứ hai thì khá hơn một chút. Con bé sợ chàng không thích nên mới cẩn thận vẽ thêm bức thứ ba này, dọc đường còn cứ lo lắng sẽ bị trễ giờ, bắt đám trẻ A Quân phải đợi đấy.”

 

Lục Trảm chăm chú xem qua hai bức họa trước đó, không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Ông vừa yêu mến nét nghịch ngợm đáng yêu của tiểu tôn nữ, lại vừa cảm động trước tấm chân tình, hiếu nghĩa mà con bé đã trút xuống món quà này.

 

Ông cúi đầu thưởng tranh, mà Chu thị đứng bên cạnh nhìn thấy nụ cười của ông thì ánh mắt bất giác lại lộ rõ vẻ si mê như thuở ban đầu.

 

Trượng phu năm nay đã cận kề tuổi ngũ tuần, thế nhưng bà lúc nào cũng cảm thấy ông càng già lại càng có phong độ, có mị lực hút hồn. Mà nghĩ đi nghĩ lại, ông già đi như vậy mới tốt chứ. 

 

Nếu ông cứ mãi trẻ trung, ngời ngời phong độ như thủa đôi mươi, làm sao ông có thể để mắt tới một người như bà? Đừng nói là một tháng bầu bạn ba bốn lần, e rằng ngay đến một lần ông cũng chẳng buồn đặt chân đến phòng bà l ấy chứ?

 

Chu thị vốn là người đặc biệt dễ thỏa lòng, chỉ cần trượng phu đối xử tốt với mình một chút, nàng liền có thể quên sạch bách những chuyện không vui trước đó. Huống hồ nếu đặt lên bàn cân so với nam nhân nhà người khác, trượng phu đối với bà đã là cực kỳ chu đáo rồi. 

 

Tuy số lần ông ghé qua viện của bà có phần thưa thớt, nhưng số lần ông đến chỗ của Chu lão di nương tính ra cũng chẳng đáng là bao.

 

Lục Trảm vốn nhạy bén, lập tức nhận ra ánh mắt thiêu đốt của thê tử. Ông vừa ngoảnh đầu nhìn sang, quả nhiên lại bắt gặp khuôn mặt bà đang vội vàng né tránh, hai má ửng hồng.

 

Lục Trảm chỉ biết cười khổ trong lòng, ông khẽ dắt lấy tay thê tử, dẫn bà đi về phía chiếc giường gỗ ở gian trong.

 

Trái tim Chu thị bỗng đập liên hồi như trống trận, bà nhìn trân trân vào chiếc giường bát bảo lộng lẫy ngay trước mắt, ánh mắt gợn sóng lăn tăn như làn nước mùa thu. Trong lòng không khỏi thầm nghĩ: Chàng muốn làm cái gì vậy chứ, trời còn chưa tối cơ mà?

 

“Ngồi xuống đi, phu thê ta trò chuyện một chút.”

 

Lục Trảm ngồi xuống trước, sau đó đưa tay vỗ vỗ vào khoảng trống bên cạnh, ra hiệu bảo thê tử cùng ngồi xuống với mình.

 

Chu thị vừa thấy may mắn lại có chút hụt hẫng thầm kín, bà ngoan ngoãn ngồi xuống, khẽ cúi đầu, bày ra dáng vẻ trượng phu bảo sao phu thê nghe vậy.

 

Lục Trảm bóp nhẹ bàn tay bà, ánh mắt hướng về phía khung cửa sổ. Bà đem lòng ái mộ ông, ông đều tường tận. Chính vì thế, ngoại trừ những đêm nồng đượm ngẫu nhiên cầm lòng chẳng đặng mà khen ngợi nàng vài câu, những lúc khác ông chưa từng buông lời đường mật. 

 

Bởi ông nghĩ điều đó chẳng mấy can hệ, dẫu ông có làm gì bà vẫn sẽ thủy chung bầu bạn bên mình, và cũng bởi thiên tính của ông vốn chẳng phải kẻ biết nói lời hoa mỹ.

 

Nhưng giờ khắc này…

 

Lục Trảm mím chặt môi, đầu khẽ nghiêng sang một bên, thanh âm trầm thấp đến mức gần như không thể nghe thấy: “Vì chuyện xiêm y phấn son của nàng, phu thê ta đã tranh cãi suốt hơn hai mươi năm qua. Hôm nay ta nói lại một lần cuối, nàng cứ trang điểm mộc mạc như thế này là thanh nhã nhất, ta cũng đem lòng yêu thích nhất. Chỉ cần nàng từ nay giữ nguyên như vậy, bắt đầu từ tối nay, mỗi đêm ta đều sẽ đến viện của nàng, trừ phi công vụ triều đình bận rộn, bằng không gió mưa chẳng quản, lập lòe chẳng rời.”

 

Chu thị phắt cái ngẩng đầu, dường như không dám tin vào tai mình.

 

Lục Trảm hít một hơi thật sâu, quay mặt lại nhìn nàng, trầm giọng hỏi: “Nàng đáp ứng chứ?”

 

Chu thị đâu chỉ có đáp ứng, bà kinh hỉ đến mức nước mắt lã chã rơi, "oà" một tiếng rồi nhào thẳng vào lồng ngực vững chãi của trượng phu, nức nở: “Chàng nói có giữ lời không?”

 

Lục Trảm bật cười, vòng tay ôm chặt lấy bà mà dỗ dành: “Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Nhưng nàng tuyệt đối không được tự làm xấu mình nữa. Ta biết nàng sợ người đời chê cười, nhưng cứ vận xiêm y gấm vóc, đeo trang sức quý giá là đã đủ tôn quý rồi, tội gì phải bôi son trát phấn đỏ trắng đầy mặt. Sau này ta sẽ càng đối đãi tốt với nàng, kẻ ngoài nghe thấy chỉ có thể đem lòng hâm mộ, tuyệt đối không ai dám hiểu lầm rằng ta vắng vẻ nàng.”

 

Ý tứ sâu xa trong lời nói ấy, rõ ràng ông đã nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện giữa nàng và Lan ma ma khi nãy.

 

Được trượng phu hứa hẹn mỗi đêm đều đến bầu bạn, Chu thị vui sướng đến mức đầu óc choáng váng mông lung, chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ sâu xa. Bà vừa sụt sịt khóc vừa gật đầu lia lịa: "Được, thiếp đều nghe theo chàng. Vậy... vậy chàng đừng đến chỗ của Chu lão di nương nữa nhé..." Người đã lọt vào hũ mật, tâm trí vốn đơn thuần lại càng thêm mụ mẫm, nàng không nhịn được mà đem hết thảy nỗi ủy khuất đè nén nơi đáy lòng bấy lâu nay ra phát tiết.

 

Lục Trảm vuốt ve mái tóc bà, rốt cuộc cũng chịu nói ra sự thật giấu kín bao năm: “Ngoại trừ đêm đầu tiên ra, những đêm sau đó ta chưa từng chạm vào một ngón tay của nàng ta. Ta cố ý làm vậy là để chọc giận nàng, bằng không nàng cứng đầu chẳng chịu sửa đổi.”

 

Chu thị sững sờ, ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngập tràn ý cười của nam nhân, nàng vẫn bán tín bán nghi: “Chẳng hề chạm vào nàng ta? Vậy những đêm ở đó, hai người...”

 

Gương mặt Lục Trảm chợt thoáng hiện vẻ mỏi mệt, ông buông nàng ra rồi ngả lưng tựa vào thành giường, một tay day day vầng trán: “Trước đây là vì muốn chọc tức nàng, còn mấy năm nay công vụ ngập đầu, ta thường xuyên bị chứng đau đầu hành hạ, đành gọi nàng ta đến xoa bóp kinh lạc mà thôi...”

 

"Thiếp cũng biết xoa bóp mà!" Chu thị nghe vậy liền sinh lòng ghen tị, bà vội vàng muốn thể hiện bản thân, liền bò lại gần trên nệm giường, đưa đôi tay mềm mại lên nhấn nhéo vài cái vào thái dương của Lục Trảm, lí nhí hỏi: “Như thế này có dễ chịu không?”

 

Người nữ nhân ôn nhu mảnh khảnh này, tâm tư đơn thuần đến mức có phần ngốc nghếch. Bà chẳng hề oán giận việc ông đã vắng vẻ nàng bao năm, ngược lại lúc này chỉ một lòng muốn làm ông vui lòng.

 

Theo từng cử động nhịp nhàng trên đôi tay của Chu thị, mái tóc thề đen nhánh, bóng mượt của nàng khẽ xõa tung xuống, lướt nhẹ qua gương mặt Lục Trảm, mang theo làn hương dịu nhẹ làm xao động cả cõi lòng. Lục Trảm khẽ nhắm mắt, đột ngột đưa tay nắm chặt lấy cổ tay Chu thị, xoay người một cái, đem thân hình cao lớn áp chế nàng xuống dưới thân. 

 

Biến cố xảy đến quá đỗi bất ngờ, Chu thị khẽ "á" lên một tiếng, khi ý thức được trượng phu định làm gì, bà vừa thẹn thùng lại vừa mừng rỡ, ngượng ngùng đưa tay níu giữ vạt áo: “Khoan... khoan đã, chờ đến buổi tối được không?”

 

Lục Trảm chẳng nói chẳng rằng, liền dùng hành động triệt để để đáp lại lời Chu thị.

 

 

Bên ngoài cửa sổ, màn đêm dần buông xuống, đen thẫm tựa mực nồng.

 

Trong phòng, Chu thị hơi thở đều đặn, đang rúc sâu trong tấm chăn gấm ấm áp mà ngủ say. Đôi gò má ửng hồng rạng rỡ, phảng phất như vừa được uống quỳnh tương ngọc lộ nơi thiên cung, trông trẻ ra đến vài tuổi.

 

Lục Trảm lặng lẽ ngắm nhìn thê tử một lúc lâu, sau đó mới chậm rãi kéo chăn đắp lại cho nàng, rồi khẽ buông tấm màn lụa xuống. Sau khi vận xong xuôi y phục chỉnh tề, ông lại liếc nhìn bóng dáng người thê tử vì mệt lả mà đang ngủ say sưa bên trong trướng rủ, rồi nhẹ bước tiến về phía cửa. 

 

Bên trong nội thất vẫn là một mảnh tối tăm, tịch mịch, thế nhưng gian ngoài đã sớm thắp đèn sáng tỏ. Giữa ánh nến lung linh rực rỡ, người nam nhân đột ngột vén rèm bước ra, gương mặt trầm mặc lạnh lùng tựa như Diêm Vương vừa tỉnh giấc.

 

Lúc này, Lan ma ma cùng đám nha hoàn đều đang chực sẵn ở ngoài sân. Nghe thấy bên trong phòng có tiếng động tĩnh, Lan ma ma liền đưa mắt ra hiệu cho đám tiểu nha hoàn, bảo mọi người phải vạn phần tỉnh táo, tùy thời chuẩn bị vào hầu hạ các chủ tử. 

 

Vừa mới thu hồi tầm mắt, nơi ngưỡng cửa đã hiện ra một bóng thân hình đĩnh bạt, cao lớn, đứng sừng sững ở đó bất động. Lan ma ma lén lút liếc nhìn một cái thật nhanh nhưng chẳng thể dò xét được tâm tư gì, đành phải rón rén tiến lên thưa hỏi: “Lão gia, có cần truyền dọn cơm tối lên không ạ?”

 

“Đợi phu nhân tỉnh dậy rồi tính.”

 

Giọng điệu của Lục Trảm nhạt nhẽo như nước ốc. Tuy hai người họ tuổi tác đều đã chẳng còn trẻ trung gì, thế nhưng dung mạo thê tử vốn dĩ non nớt, nhu mì, Lục Trảm xưa nay chưa từng gọi một tiếng "Lão phu nhân" như người ngoài.

 

Lan ma ma vâng dạ gật đầu: “Vậy lão nô sẽ bảo nhà bếp lưu hỏa ôn đồ ăn trước.”

 

Đối mặt với sự chu toàn lão luyện ấy của bà ta, Lục Trảm chỉ khẽ nhếch môi nở một nụ cười lạnh thấu xương. Ông sải đôi chân dài bước thẳng ra khỏi cửa viện, dứt khoát buông lại một câu mà chẳng thèm ngoảnh đầu nhìn lại: “Ngươi đi theo ta.”

 

Lan ma ma nghe xong bốn chữ ấy, hai chân bỗng mềm nhũn ra như cọng bún, suýt chút nữa là khuỵu ngã ngay tại chỗ.

lust@veland
Chương trước
Bình Luận (0 Bình Luận)