TÌM NHANH
CỨU VỚT MARY SUE NỮ PHỤ
Tác giả: Tư Kính Cư
View: 832
Chương trước
Chương 12
Upload by Diệp Đan Nghi
Upload by Diệp Đan Nghi
Upload by Diệp Đan Nghi
Upload by Diệp Đan Nghi
Upload by Diệp Đan Nghi
Upload by Diệp Đan Nghi
Upload by Diệp Đan Nghi
Upload by Diệp Đan Nghi
Upload by Diệp Đan Nghi
Upload by Diệp Đan Nghi
Upload by Diệp Đan Nghi
Upload by Diệp Đan Nghi
Upload by Diệp Đan Nghi
Upload by Diệp Đan Nghi

Tô Ỷ Tinh sửng sờ, bất đắc dĩ nói:

 

" Chuyện này nói ra cũng khá phức tạp, cũng vượt qua dự đoán của tôi. Có mấy lời không nên nói ra, nhưng ngoài những lời đó tôi cũng không biết phải nói cái gì. Hắn giả văn minh chửi nhà tôi, tôi cũng không thể chửi lại hắn. Nếu chửi lại thì chẳng phải tôi với hắn cùng một loại người sao?"

 

Cô nói lấp lửng, trên cơ bản cũng không có tiết lộ ra chút thông tin nào. Nếu là Diệp Nhất Huyền của trước đây, hắn chắc chắc sẽ không hiểu cô đang nói gì. Nhưng Diệp Nhất Huyền của hiện tại thì không như vậy. Lý Tín cũng là một trong những hacker giỏi, cùng với Diệp Nhất Huyền bày binh bố trận trong công ty lúc này. Nếu như muốn có tài liệu của cả cuộc đời Tô Ỷ Tinh thì quá đơn giản. Không chỉ vậy, những điều mà cô không biết, có thể Diệp Nhất Huyền cũng đã biết.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

Ngoại trừ một chút sự việc cực kỳ bí mật thì thân phận của Trần Xu và Trần Duy Nhược năm xưa cùng với việc bọn họ đã ký kết thế nào, hắn đều biết rõ.

 

Nhưng hiện tại hắn đang thay đổi cách nhìn với Tô Ỷ Tinh. Đã biết rõ thân phận của Trần Xu, biết rõ sự việc năm đó. Tại sao lại còn có thể bình tĩnh như vậy?

 

Diệp Nhất Huyền nhìn Tô Ỷ Tinh, âm thanh nhàn nhạt trả lời:

 

" Cô không đáp trả, vậy chẳng khác nào cô đang chấp nhận bị chửi, chấp nhận chịu thiệt."

 

Tô Ỷ Tinh lắc đầu:

 

" Không, tôi không lương thiện như vậy. Tôi cũng là loại người có thù tất báo, nhưng tôi thích chơi kiểu quân tử báo thù mười năm không muộn. Đến lúc đó tôi đã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng để đáp trả."

 

Cô sẽ không đánh nếu không chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến. Trần Xu có thể nói ra những lời đó, thì có thể thấy trong lòng của hắn có bao nhiêu thành kiến. Một bên là mẹ ruột, một bên là em gái ngoài giá thú, không cần nghĩ cũng biết hắn sẽ tin ai.

 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô không muốn nhất thời miệng nhanh hơn não mà nói ra. Cô muốn đến lúc thời cơ chín muồi, đem bằng chứng đập thẳng vào mặt của hắn. Cho hắn biết được, ai mới thật sự là kẻ nói dối.

 

Diệp Nhất Huyền cũng không còn dùng ánh mắt phức tạp săm soi Tô Ỷ Tinh, hắn hơi nhắm mắt lại. Giống như đã rất mệt mỏi rồi.

 

Đưa Tô Ỷ Tinh về nhà, Từ Lỵ cơ hồ là chạy như bay ra. Tinh Ly Anh cũng chạy ra, nhưng theo không kịp Từ Lỵ Đành phiền muộn dừng lại, chờ hai người họ tới. Tô Ỷ Tinh cảm kích nhìn cô ấy, biết rõ là vì không muốn Tô Tần sốt ruột nên mới ở lại trấn an ông.

 

Từ Lỵ thấy tiểu thư nhà mình bình an vô sự, lúc này mới đè xuống nghi vấn. Nhìn thấy người đưa tiểu thư về, liền kinh ngạc mở to hai mắt.

 

Đây là tình huống gì a?

 

Diệp Nhất Huyền đi chung với Tô Ỷ Tinh, giống như sư tử đi với cừu non vậy, hình ảnh vô cùng kinh dị. Sư tử không ăn thịt cừu non, mà còn đưa cừu non trở về nguyên vẹn, quả thật vô cùng vi diệu.

 

Tô Ỷ Tinh không thấy bộ dạng khiếp sợ của Từ Lỵ. Cô cúi người, thật tình cười nói:

 

" Hôm nay thật cảm ơn cậu, hôm khác tôi mời cậu ăn cơm."

 

Diệp Nhất Huyền ngay cả nhìn cũng không thèm, trực tiếp phân phó Lý Tín lái xe. Tô Ỷ Tinh ngượng ngùng, đành đứng yên tại chỗ, nhìn Diệp Nhất Huyền rời đi.

 

Dưới sự trợ giúp của Tinh Ly Anh, Tô Ỷ Tinh dễ dàng qua ải với Tô Tần. Nhưng Từ Lỵ lại không dễ dụ như vậy, trở lại gian phòng của mình. Thấy gương mặt của Từ Lỵ hoàn toàn nghiêm túc, cô đành đem chuyện này nói hết từ đầu chí cuối. Tưởng rằng chuyện này cứ vậy là xong. Ai ngờ sau khi thức dậy Tô Ỷ Tinh lật xem báo chí, thấy tên Kim Tự được đưa lên đầu trang trong tờ báo chính trị và pháp luật.

 

Tờ báo chính trị và pháp luật nói Kim Tự đã bị bắt. Nhưng xét thấy đối phương có thương thế nghiêm trọng, nên chỉ có thể đưa vào viện khởi tố.

 

Mấy tin bát quái, không có tiết tháo còn nhiều hơn. Nam chính đều là Kim Tự, nữ chính thì mỗi vụ là một người khác nhau, đủ loại sự việc. Tô Ỷ Tinh đã muốn mù mắt rồi.

 

Cô đang trố mắt xem báo chí, thì Từ Lỵ từ một bên đi qua nói:

 

" Truyền thông đúng là tốc độ nhanh chóng, tôi chỉ mới gửi vài video thôi mà không ngờ sáng hôm sao đã được lên báo."

 

Tô Ỷ Tinh mở to hai mắt:

 

" Cô làm?"

 

Từ Lỵ gật đầu, hào phóng thừa nhận:

 

" Tôi chỉ muốn giáo huấn ông ta một chút, vốn dĩ chỉ muốn xem trong máy tính ông ta có tài liệu cơ mật gì không. Không ngờ, tài liệu cơ mật gì cũng không có, chỉ có một đống ảnh và video. Sau đó tôi dùng tên nặc danh gửi cho truyền thông."

 

Tô Ỷ Tinh hít sâu một hơi, đứng dậy:

 

" Ngoại trừ hình ảnh, thì cô không xem mấy tài liệu buôn bán của ông ta à?"

 

Từ Lỵ ngẩn người, đương nhiên là muốn xem chứ, nhưng vấn đề là bên trong cái gì cũng không có... Tên Kim Tự này là người háo sắc, trong máy tính của lão cũng chỉ có mấy đồ vật dơ bẩn. Một chút về tài liệu của Thành Hoá cũng không có. Cũng không biết lão ta kinh doanh tập đoàn kiểu gì.

 

Thấy được Tô Ỷ Tinh không muốn mình làm chuyện này, Từ Lỵ cuối đầu xuống:

 

" Không có, thật xin lỗi tiểu thư. Về sau tôi sẽ không làm vậy nữa."

 

Tô Ỷ Tinh sửng sờ, sau đó ngồi xuống xua tay:

 

" Tôi biết, cô là vì muốn bênh vực tôi nên mới làm vậy. Hên là cô không có xem tài liệu buôn bán của bọn họ. Đánh cắp tài liệu buôn bán cơ mật, tội danh quá lớn. Nếu như bọn họ phát hiện, vậy thì đối với danh dự của cô sẽ có tổn hại."

 

Tô Ỷ Tinh không lo lắng việc Từ Lỵ sẽ ngồi tù. Có cô, có Tô Tần ở đây, thì Từ Lỵ cùng lắm chỉ bị đưa tin. Nhưng việc này sẽ trở thành vết nhơ cả đời của Từ Lỵ, sau này sẽ không có ai muốn hợp tác với người lấy trộm cơ mật của người khác. Từ Lỵ lại là phụ tá đắc lực trong tương lai của mình, nên tuyệt đối không thể để Từ Lỵ dính vết nhơ này.

 

Nghĩ như vậy, Tô Ỷ Tinh thở dài: 

 

" Chẳng phải hôm qua tôi đã nói rồi sao? Tôi không có chịu thiệt thòi, ngược lại là Kim Tự đã bị đánh thành tàn phế. Tôi cũng không có trách cô, đừng xin lỗi. Tôi chỉ sợ cô vì loại người này mà bị vấy bẩn danh dự, vậy thì rất không đáng. Cho nên chỉ có lần này, lần sau không được tự tiện như vậy nữa, biết không?"

 

Từ Lỵ vốn đang chìm xuống khi nhớ lại vị trí của mình. Nhưng hiện tại nghe Tô Ỷ Tinh nói vậy là vì suy nghĩ cho mình, liền cười cười: 

 

" Đã biết, tiểu thư."

 

Tô Ỷ Tinh cũng cong cong khoé môi, vừa xem báo chí, vừa uống sữa. Đọc thêm vài tin, cảm thán nói:

 

" Lỵ Lỵ cô thật sự lợi hại, để cho lão trên đầu trang coi như xong. Lần này còn là đầu trang trên báo pháp luật và chính trị. Những tấm ảnh kia đều có minh tinh, danh viện thì thôi. Còn có cả thiếu nữ, tôi thấy nữa đời còn lại của lão xác định là ở trong tù rồi."

 

Trong số mấy tấm ảnh, có một tấm trong đó có người vóc dáng nhỏ nhắn, giống như còn là một cô bé, cầm thú. Trước đó người khác là bởi vì thân phận của lão nên không dám động tới, hiện tại bị đưa ra ánh sáng trước mặt thiên hạ. Mọi người đều muốn nhổ nước bọt dìm chết lão.

 

Từ Lỵ nghiên đầu nhìn về phía tờ báo, sau đó lắc đầu nói:

 

" Tôi chỉ là nặc danh đem ảnh cho phóng viên của mấy tờ báo lá cải. Tôi không có báo động, cũng không có đi đến nghành pháp luật và chính trị trách cứ."

 

Tô Ỷ Tinh kỳ quái hỏi:

 

" Rõ ràng trên đây có ghi là có người trách cứ, còn đưa bằng chứng vô cùng xác thực. Không phải cô, vậy là ai?"

 

Từ Lỵ nhíu mày, cô cũng không biết nha.

 

======

 

Buổi chiều, tại tần cao nhất trong Diệp thị. Bên ngoài văn phòng tổng giám đốc.

 

" Tôi muốn từ chức." Thư ký A kiên định nói

 

" Đang yên đang lành, sao lại từ chức?" Thư ký B giật mình hỏi.

 

" Tại vì Diệp tổng, tôi có làm gì thì ngài ấy cũng không có chịu xuống. Chỉ cần nghĩ tới Diệp tổng đang ở trong văn phòng, tôi liền... Liền..."

 

Thư ký B cũng cảm thán: 

 

" Tôi hiểu, chỉ có thể xem, không thể ăn, hôm nay ngay cả nhìn cũng không thấy. Diệp tổng đúng là ngày càng nghiêm khắc, nhưng mà tôi vẫn muốn ở lại, có thể gần công tác cũng tốt. Cậu đi từ chức, thì tôi sẽ nhớ cậu."

 

=====

 

Khoé miệng Lý Tín co lại, không chớp mắt bước về phía văn phòng của Diệp Nhất Huyền. Hai vị thư ký kia vừa thấy hắn, sợ tới mức làm bộ như đang vội vàng về văn phòng. Lý Tín đẩy cửa ra, đã thấy Diệp Nhất Huyền ngồi ở bàn làm việc, xem tin tức trên mạng. 

 

Lý Tín để chồng tài liệu xuống, sau đó nói:

 

" Diệp tổng, cặp văn kiện màu đỏ là kết quả khảo sát của người bên thành phố B. Cặp văn kiện màu lam là tài liệu ước định nhập khẩu. Cặp văn kiện màu cam là tài liệu của Tô tiểu thư khi còn ở nước N."

 

Diệp Nhất Huyền ân một tiếng, hắn đưa tay ra đẩy hai cái văn kiện khác xuống, trực tiếp cầm lấy văn kiện màu cam. Sau khi mở tài liệu ra, mới lên tiếng:

 

" Tối qua cậu làm tốt lắm, thưởng cho cậu thêm tháng tiền lương."

 

Lý Tín im lặng, tuy đây không phải là lần đầu tiên hắn hắc trang web của chính phủ. Nhưng đây tuyệt đối là lần đầu tiên hắn hắc trang web chỉ vì muốn trách cứ một kẻ háo sắc. Vấn đề như vậy tùy tiện cử một người cũng làm được mà?

 

Tuy rằng nếu đích thân hắn làm thì hiệu suất sẽ tốt hơn, nhưng cần chi phải vội vã như vậy? Với tình trạng của Kim Tự hiện tại thì có muốn chạy cũng không được.

 

Nhắc đến Kim Tự, thì sáng nay hắn có đến bệnh viện thăm lão. Nhưng khi thấy thương thể của lão, Lý Tín suýt nữa bị ám ảnh tâm lý.

 

Hắn biết rõ bề ngoài tuấn mỹ và nội tâm của Diệp tổng hoàn toàn bất đồng với nhau. Nhưng sau khi biết tình trạng của Kim Tự, hắn biết hắn đã đáng giá thấp trình độ ác ma của Diệp tổng.

 

Các đốt ngón tay của hai bàn tay bị gãy, xương sườn bị đứt thành hai đoạn, mà cái để duy trì nòi giống của Kim Tự cũng... Đi nốt luôn.

 

Kì thật nếu như Kim Tự may mắn hơn, thì cùng lắm chỉ là bị thương nhẹ. Nhưng rất xui cho Kim Tự, bởi vì lão là một kẻ háo sắc, cho nên cả đời sau đừng mong đứng lên nổi.

 

Lý Tín nghĩ lại mà còn thấy sợ, rất hên là trước đây khi Diệp tổng ném ra cành ô liu thì hắn đã kịp hốt.

 

Thật sự là có đắc tội với ai đi nữa thì cũng không được đắc tội với Diệp tổng. Không làm thì thôi, nếu đã làm thì sẽ khiến cho người khác sống không bằng chết.

 

Diệp Nhất Huyền vẫn còn đang xem tài liệu, sau khi xem xong tất cả tài liệu của Tô Ỷ Tinh, thì lại tiếp tục xem tài liệu của những người bên cạnh Tô Ỷ Tinh.

 

Trong văn kiện màu cam này, hơn một nửa là thông tin của Parchet phu nhân. Nửa còn lại là thông tin của bạn học đại học của Tô Ỷ Tinh.

 

Từ nguyên đêm hôm qua cho tới trưa hôm nay. Các nhân viên tình báo trong công ty hiện tại đang mệt muốn hộc máu. Bọn họ nháo nhào tỏ vẻ về sau không muốn tới nước N nữa.

 

Lý Tín thấy Diệp Nhất Huyền vẫn đang chăm chú xem tài liệu, nội tâm thầm than. Diệp tổng quả là kỳ tài khó gặp, đến phong cách yêu đương cũng khủng bố như vậy. Nếu để Tô tiểu thư biết, những người bên cạnh cô đều bị Diệp tổng tra sạch rồi. Dám chắc cô ấy sẽ sợ đến mức muốn trốn sang hành tinh khác ở...

 

Lý Tín cho rằng đây chính là tác phong yêu đương của hai người họ. Hoặc là do Diệp tổng có hứng thú với Tô tiểu thư. Nhưng hơn một tháng sau, hai người cũng chưa từng xuất hiện cùng nhau.

 

Ngoại trừ đúng hạn phải nộp lên báo cáo hành động của Tô tiểu thư, thì Diệp tổng cũng không nhắc đến cô ấy.

 

Mà Tô tiểu thư lúc này cũng vậy. Nên dạo phố thì đi dạo phố, nên đi thăm hỏi thì đi thăm hỏi. Ngoại trừ gặp gỡ mấy người bạn tốt, thì cũng không ra ngoài, càng không đến tìm Diệp tổng.

 

Lý Tín mong đợi cả tháng, cũng không thấy hai người họ liên hệ gì nhau. Tại thời điểm Lý Tín cho rằng mình đã đoán sai, thì Diệp Nhất Huyền đột nhiên tan làm sớm, tự mình lái xe đến Đới Tư Hải Lan.

 

Lý Tín đứng ngay cửa ra vào sửng sờ cả buổi, đột nhiên nhớ ra... Hôm nay là ngày Tô tiểu thư hẹn Trịnh Minh Dạ đến Đới Tư Hải Lan ăn cơm. Hắn quả nhiên không có đoán sai.

 

 

lust@veland
Chương trước
Bình Luận (4 Bình Luận)